Click for Paris, France ForecastParis Click for Los Angeles, California ForecastCalifornia Click for Hanoi, Viet Nam ForecastHanoi

InvisionFree - Free Forum Hosting
Create a free forum in seconds.

Learn More · Register Now
Welcome to QGHC-OZ. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:

Quốc hận 30 tháng 4 năm 1975 - Những ngày tháng không quên.
 

 NHỮNG CÁNH THƯ RƯỚM MÁU, NGUYỄN SĨ NAM
snguyen
Posted: Oct 26 2007, 06:03 AM


Advanced Member


Group: Members
Posts: 907
Member No.: 3
Joined: 5-January 06



Những Cánh Thư Rướm Máu

Nguyễn Sĩ Nam


Bẵng đi gần năm năm không nhận được tin tức gì từ mấy thằng bạn cũ, đột nhiên ngày nọ đi xin việc về, Sinh thấy một lá thư vàng khè như giấy mục nằm lẫn lộn một cách tội nghiệp trong đám quảng cáo màu mè chói chang. Lá thư gởi qua từ Nha Trang - thành phố biển xinh đẹp của miền Trung nước Việt. Trên thư có đề tên người gởi - Nguyễn An. Vâng! Nguyễn An. Sinh sực nhớ lại người bạn ruột cũ với nỗi vui mừng trong lòng. Đúng rồi! người bạn thân thiết nhất mà bấy lâu nay không liên lạc được đây rồi. Sinh lẳng lặng mang thư vô nhà, thay đồ rửa mặt cho thật thoải mái, tỉnh táo, xong xuôi đâu đó mới ngã lưng êm ái lên giường mở thư ra đọc.


"Sinh thân mến,

Thật mừng khi biết được địa chỉ của mày qua một thằng bạn khác. Tao cứ viết thư đại đến mày may ra mày còn nhớ tao để giúp đỡ cái thằng An khốn khổ này. Hiện giờ tao bị bệnh rất nặng, có thể nói là lục phủ ngũ tạng gì cũng bị xộc xệch hết. Vừa rồi tao đi khám bác sĩ, sau sáu tháng chờ đợi xếp hàng như thằng ăn xin, bác sĩ chụp hình cho biết tao bị lủng phổi bởi chứng lao nặng. Lại thêm cái ruột độ rày nó sa xuống nếu không chữa kịp sẽ tử.

Đây tao ghi ra mấy thứ thuốc mà bác sĩ bảo cần, cộng thêm với bức ảnh phô-tô cái phổi của tao để mày thấy mà gửi thuốc về giùm, may ra được miễn thuế. Sinh! xin hãy giúp tao một lần, rồi sau đó tao sẽ không bao giờ làm phiền mày nữa. Tao mệt quá nên không thể viết thư cho mày nhiều. Xin mày thông cảm. Gửi lời thăm gia đình mày. Rất mong tin!"

Thân.
Nguyễn An


Đọc xong lá thư, Sinh dang hai cánh tay xõng xoài trên giường như cánh chim bổ ngữa. Mắt thao láo nhìn thấu trần nhà như người vô hồn. Không phải Sinh lạ lùng gì với lá thư này vì đã nhận được quá nhiều thư từ từ trong nước gửi ra với nội dung gần giống như thế. Không phải Sinh không tin ở họ nhưng vì biết thực tế còn thê thảm hơn thế nữa gấp cả ngàn lần mà người ở quê nhà chưa tỏ hết ra. Chàng như một trạm giao liên, thư từ bốn phương đều đổ dồn về đây như một trung tâm điểm, sau đó chàng phân phối đi khắp nơi. Đối với nhiều người thân hoặc không thân ở quê nhà, chàng như một vị cứu tinh của họ nhưng không ai hay biết chàng cũng có những nỗi khổ tâm riêng, lắm lúc chàng cảm thấy mình như một con nợ không bao giờ trả xuể hết món nợ mặc dù chàng chưa hề mắc nợ ai dù chỉ một đồng trong đời.

Điều đó cũng thật dể hiểu. Trong quá khứ chàng chẳng phải là người giàu có gì nhưng được một cái là chàng có lòng nhân hậu bao la. Thấy ai cô thế thì bênh vực, thấy ai khó nghèo thì chàng giúp, mặc dù chàng cũng thuộc loại khố rách áo ôm như họ. Chàng xuất thân từ một gia đình nghèo mạt rệp mà nếu ai biết chắc cũng phải lắc đầu. Chàng thường tự hào mình thuộc thành phần nghèo nhất nước nhưng được cái ham học nên lúc nào cũng đứng đầu. Từ trường làng cho đến trường quận, tỉnh, tháng nào chàng cũng đứng nhất. Đi thi trung học, tú tài gì chàng cũng hạng cao. Ở tỉnh chàng như ông vua chẳng đứa nào địch lại, về làng chàng như vị Trạng nguyên vinh qui bái tổ, ai nấy đều lè lưỡi. Nhờ vậy mà tiếng tăm chàng nổi như cồn, đến khi vượt biển đi rồi mà mọi người vẫn tìm cách liên lạc, trông ngóng, đợi chờ..., cứ nghĩ nó không bao giờ gặp hiểm nguy, không bao giờ chết! Mỗi lần nghĩ tới đó chàng hay cười thầm một mình.

Bỗng nhiên ký ức từ đâu đổ lại như giòng nước từ con đê vỡ tràn ngập xuống đồng bằng. Những mảnh đời ngang trái và những cánh thư tuyệt vọng nối đuôi nhau như bè bạn lũ lượt xuất hiện qua óc chàng. Mới tháng trước đây. Vâng! chỉ mới tháng trước đây, chàng nhận được thư của ông già vợ báo tin bị bệnh nặng trầm trọng gần chết. Tiếng là thư của ông già vợ nhưng thật tình là ông phải nhờ thiên hạ viết giùm. Ở nhà báo tin hay là ông bị bán thân bất toại, không đi đứng gì được nữa ở cái tuổi vừa đúng sáu mươi, mắt mở thao láo mà không nhìn thấy ai, nhận không ra người. Bác sĩ bảo là dường như một đường gân nào trong óc bị đứt hẳn, huyết áp cao cùng chứng tăng-xông hành hạ ông liên tục, tiêu tiểu gì cũng phải nhờ người khác giúp đỡ, mà con cháu thì không còn một đứa, nó vượt biển đi hết trơn rồi. Ác hại thay hai đứa con gái út cuối cùng vượt biển cách đây một năm cũng bị mất tích luôn, tài sản thì bị Việt cộng cướp đoạt hết không còn một xu dính túi nên nỗi đau buồn và uất hận ngày càng gặm nhấm ông đến tận xương tủy. Có lẽ đời ông lỡ chết thì thôi chứ còn sống chắc ông phải chờ đợi cái ngày chế độ chúng chết tiệt ông mới hả dạ. Bây giờ lại thêm bà già bị chứng đau bao tử triền miên hoành hành săn sóc cho ông già gẩn đất xa trời trong một căn nhà tá túc của bà con chớ không phải là nhà của mình nữa. Tình cảnh nghĩ lại thật đau buồn hết chỗ nói!

Đâu phải hết, cách đây non ba tháng lại một lá thư khác của người chú họ báo tin nỗi đau thương trong gia đình chú. Đó là việc thằng con trưởng bị bắt đi làm bia đỡ đạn ở chiến trường Campuchea đã bị bắn què hết một giò, bây giờ phải sống lê lết ở Tân qui Đông xin ăn mà sống. Sinh đọc thư ông chú phát nhợn người lên. Thằng cháu đó không phải bị cắt ống chân chỉ có một lần, mà có tới hai ba lần lận... Mỗi lần như vậy mấy thằng "bác sĩ" bộ đội không có dùng thuốc tê mê gì cả, cứ bắt lên bàn mổ đại, cưa đại y như người ta cưa chân của một con heo. Mà quả thật ông chú diễn tả tiếng la của thằng con trai ông lúc đó chẳng khác nào tiếng la của một con heo bị thọc huyết. Lần đầu cưa xong lại bị nhiễm trùng phải cưa thêm lần thứ hai. Bị thương ở bàn chân nhưng phải cưa dần lên tới đầu gối, sau đó đẩu gối bị nhiễm trùng nên phải cưa thêm tới sát háng, cứ mỗi lần cưa như thế thì thằng cháu có nước chết đi sống lại. Tụi 'bác sĩ' bộ đội i tờ rít CS biết gì mà chữa trị, vả lại chúng có lương tâm đâu, không chừng nó muốn dùng bệnh nhân làm một cuộc thí nghiệm, lại cầu mong cho con cái 'ngụy quân, ngụy quyền' chết sớm nữa là khác! Ông chú diễn tả thêm "Ấy cái đỉnh cao trí tuệ loài người hiện nay là vậy!". Phần còn lại của thư ông viết về người con gái thứ hai, cũng có chút ít nhan sắc nhưng nay bi bệnh khùng vì không thích ứng nỗi với xã hội súc vật hiện tại. Cuối cùng ông cũng không quên xin thằng cháu giúp đỡ cho ông vài trăm bạc để ông có thể nhờ đó mà sắm một tủ bán thuốc lẻ ở đầu đường làm kế sinh nhai!

Một lá thư khác cũng chưa lâu lắm, nhưng chàng không nhớ rõ là ngày nào, do mấy đứa em của chàng gửi sang cho biết một tình cảnh rất ư là thê thảm về kỳ quật mộ ông ngoại chàng. Sinh đọc hết thư mà tái tê trong lòng vì không ngờ người chết đã lâu mà cũng không được yên thân. Ông ngoại chàng chết vì bệnh già cách đây hơn mười lăm năm tưởng đã yên mồ yên mả, ngờ đâu lũ súc vật giết người bắt gia đình chàng phải khai quật mộ lên để dời đi nơi khác. Trong thư cho biết mẹ chàng đã khóc hết nước mắt, khóc đến lòi con mắt ra vì chứng kiến một cảnh tượng thương tâm chưa từng thấy trong đời, đó là việc xác ông ngoại chàng bao nhiêu năm vẫn còn y nguyên trong cỗ quan tài như người say ngủ. Vì không có phương tiện di chuyển đi xa, Việt cộng bắt phải băm vầm xác chết ông ngoại chàng ra như người ta bổ củi. Kỳ lạ hơn nữa là máu huyết trong xác ông bỗng tự nhiên ứa ra như người sống. Sinh còn nhớ rất rõ tên Thánh của ông là Vincenté, bà con tham dự buổi quật mộ hôm đó đều bảo ông đã được hiển thánh. Hài cốt nát ngấu của ông được bỏ vào một cái hòm nhỏ rồi nhờ bà con cô bác thay phiên nhau gánh đi chôn xa hơn mười cây số trên miền núi phía tây làng Ngọc Hội.

Mẹ chàng sau đó bị mù mắt. Lại cũng mấy thằng "bác sĩ" bộ đội giải phẩu "sống" mà không cần tiêm thuốc tê mê gì cả khiến bà già đau thấu trời xanh. Tụi nó mổ sao đó không biết mà phải lấy "tròng mắt" ra, cầm trên lòng bàn tay soi mói, ngắm nghía, phân tích, học tập, thảo luận đủ thứ trước khi lắp tròng mắt lại chỗ cũ. Bây giờ hai con mắt bà đã mù lòa vĩnh viễn. Ôi cũng may mắn cho bà khỏi phải nhìn thấy những sự nhơ nhớp của cuộc đời!

Có tiếng còi xe cứu thương kêu vang đâu đó ở một đường phố cạnh nhà kéo Sinh về với thực tại. Chàng ngó cái đồng hồ điện tử trên bàn thấy đủ giờ để chạy ra thăm một người bác sĩ quen với lá thư kể rõ căn bệnh thay cho người bạn bệnh nhân. Sau đó chàng chắt chiu hơn hai trăm bạc tiền thất nghiệp dành dụm được bấy lâu nay để mua thuốc gửi về giúp đỡ người bạn nghèo. Độ nửa tháng sau, trong lúc món quà yêu thương bay một cách vô định hướng về quê nhà thì Sinh lại nhận thêm một lá thư khác của An, lần này thư viết thật dài và đủ để diễn tả cái nội tâm sâu kín nhất của một người bạn cũ. Cũng như lần trước, chàng lẳng lặng lên giường nằm trong một tư thế thật thoải mái để đọc thư:


"Sinh thân mến,

Trước hết, mình có lời chúc mừng và thăm hỏi chân thành nhất của bọn mình ở đây - gửi đến Sinh, gia đình anh và tất cả những bạn bè khác - cầu mong ơn Trên ban cho gia đình bạn luôn bình an và giữ được những hạnh phúc như hiện tại. Bọn mình rất mừng khi đọc qua được cuộc sống của gia đình bạn trong thư, nhất là sau khi xem hình bạn, chị ấy và cháu bé, Mỹ Dung nói: "Những người như anh thì phải được cuộc đời đặt vào chỗ đứng xứng đáng". Mình thấy cảm động khi vợ mình nói về bạn mình như thế. Dĩ nhiên cô ấy nói một cách thành thật vì tuổi thơ của tôi và của những người bạn của tôi với những trang nhọc nhằn tủi cực nhưng cũng rất đẹp đẽ và kiêu hãnh thì cô ấy qua mình - đã nắm được rất rõ. Mình nhận thư cậu trước đây hai hôm nhưng phải chờ đến lúc này mình mới có được một tư thế thoải mái, một chút thảnh thơi cho thân xác và tâm hồn, để chỉ viết một lá thư!

Sinh ạ! Mình tự nhủ luôn luôn đứng vững, luôn luôn thích ứng, thế nhưng nhiều khi bắt đuổi không kịp với cuộc sống. Cuộc sống nhiều khi nó đẻ ra muôn hình vạn trạng làm mình hụt hơi, nhiều lúc nó làm mặt lạ với mình dù mình rất muốn làm quen và ve vuốt nó để tồn tại. Thành ra đôi lúc mình trở nên một tên khắc kỷ và dằn vặt triền miên, tự trói buộc mình bằng những thao thức triền miên ấy. Ngày nào cũng thở, ngày nào cũng thấy, ngày nào cũng sống... Thì anh cũng phải có một thao thức, một trách nhiệm nào với cuộc sống chớ! Tôi chưa nói đến những ước mơ đâu, dù đó chỉ là một bữa cơm no, một cái áo lành (mà đã là thao thức dằn vặt lắm rồi!). Sinh ơi! Nhiều lúc trong cuộc sống, hẳn anh cũng đồng ý với tôi rằng ước gì mọi người, bất cứ đứng ở đâu đều cũng phải chan hòa yêu thương, thân ái... Để cùng nhau hướng về cái đẹp cái thiện. Ước gì chúng ta đều tự giác như một phản xạ quen thuộc để làm được điều đó thì hay quá. Đừng sống vì những danh từ Sinh nhỉ? Cái ngôn ngữ của loài người nhiều khi ghê thật! Hồi trước tôi ít để ý đến Victor Hugo, Saint Exupéry... Bây giờ nhiều khi thấy thích thú và thương cảm sâu sắc từng giòng chữ, từng nhân vật của họ. Những cái trớ trêu của cuộc sống mà Hugo đã thấy, những ông già tốt bụng mà ông ta dựng lên ... Hoặc ngày cái tựa đề “Terre des Hommes” mà Saint Exupéry chọn thì thật là tuyệt. Mình đã lẩm cấm quá! Mà chắc anh sẽ hiểu cái lẩm cẩm đó chứ!

Lúc này đã có những hạt mưa rào ngoài cửa - những cơn mưa đầu mùa hạ làm ấm lại và dịu bớt cái nắng lúc chiều. Mình viết thư lúc này là buổi tối, sau khi đi dạy kèm về. Nghĩ cũng vui, hồi còn ở Đại học xá Minh Mạng, mình và Thuận cũng đi dạy kèm con những ông giám đốc, bây giờ mình cũng lại đang đi dạy kèm con của một ông giám đốc. Không lý cái số trời sinh ra có người suốt đời được làm "sư trường" và "sư gia" mãi như mình sao!? Có lẽ thế ông bạn à! Và chắc chắn hơn nữa là, dù cho đôi lúc chúng ta rất khổ sở và nhức đầu vì cái mớ chữ nghĩa không ra trò của mình, song lúc nào chúng ta cũng thoải mái và được an ủi tận đáy lòng, bởi vì mình biết sống đàng hoàng và lương thiện, biết đau xót và thao thức vì cuộc sống... Cũng như nghĩ về anh, là tôi nghĩ đến 'Tiếng còi tàu và những lon dế' *, nghĩ về tuổi nhỏ bương ra đời rất sớm của chúng ta. Sinh à, trong sâu xa, 'tiếng còi tàu và những lon dế' tuổi thơ của anh nhiều khi đã thực sự ‘cổ vũ’ và ‘động viên’ tôi rất nhiều trong cuộc sống nhiều khi mệt mỏi nơi tôi. Chúng ta giống nhau căn bản về những ngày thiếu niên tự mò mẩm và kiêu hãnh bước đi, dù tôi có ít kinh nghiệm hơn anh, dù những ngày anh ở bên Trần Quốc Toản tôi ở bên Văn khoa, tôi và anh ít gặp nhau (thỉnh thoảng tại nhà bác Phùng và Hòa), những ngày sau đó ở Nha Trang, những buổi tối ở nhà tôi, chúng ta đã cùng nhìn thấy mình và chung quanh mình rất rõ. Tôi đang cuốc cày trồng rẫy thì anh rủ tôi buông ra khỏi rẫy. Bây giờ hai đứa ở cách xa nửa vòng trái đất, đứng ở đâu rồi cũng phải làm hết trách nhiệm lương tâm của mình, đại khái là như thế Sinh nhỉ!

Cho nên nếu chị nhà hỏi gì về kẻ hèn này thì anh cũng có thể nói một cách dễ dàng: tôi là một người bạn cũ, cũng đã trải qua những ngày thơ ấu như anh, luôn luôn muốn ngóc đầu lên một cách lương thiện trong cuộc sống, luôn luôn muốn học hỏi từ cuộc sống và cống hiến trở lại cho cuộc sống những điều tốt đẹp nhưng cũng cơ hồ như mãi mãi bị đẩy đưa và triền miên dằn vật, đó là chưa kể những hệ lụy khác như gia đình, mẹ già, vợ yếu, con thơ, đủ cả. Đó là chưa kể đến củi, gạo, tương, chao, xì dầu - những chiếc quần, cái áo đàng hoàng để ra đường, lên lớp. Còn về anh, thì bà xã mình dù sao cũng đã biết khá nhiều và cũng đã tiếp xúc nhiều lần rồi, khỏi phải nói. Bọn mình đến nay chỉ được một cháu trai, nhiều lúc thấy nó lớn lên mà xót xa. Dù sao mình cũng phải tin tưởng, và hy vọng mai sau nó sẽ có một cuộc sống tương đối vui tươi và đõ nhọc nhằn hơn mình. Điều cầu mong đó cũng không phải dễ, nhưng phải tin là "đất nước ta rồi sẽ xây dựng tốt đẹp hơn, đàng hoàng hơn", mong anh hiểu tôi. Còn anh hỏi tới cuộc sống ở đây thế nào và bạn bè sướng khổ ra sao thì thật cũng dễ mà cũng khó trả lời cho tôi. Điều rõ nhất không sợ ai la là ở đâu cũng thế, cũng có người này kẻ nọ, người xấu kẻ tốt, người sướng kẻ khổ, qui luật cuộc sống đôi khi cũng có cái tương đối của nó. Trong từ điển ghi "hạnh phúc là niềm vui sướng lớn nhất khi người ta thấy ước mơ của mình thành hiện thực". Vậy mà ước mơ thì lại không phải ai cũng như ai. Có người thích thịt bò, có kẻ thích thịt dê, có kẻ thích nạt nộ, có người thích đùm bọc nâng đỡ kẻ khác, thích cống hiến và hoàn thành trách nhiệm...

Cho nên mỗi người, mỗi lúc, cũng hạnh phúc và sướng khổ khác nhau. Có thể vật chất khổ những tinh thần tự tại, an ủi (ở một vài ai đó). Có thể có kẻ sung sướng nhưng lo toan, khổ sở vì những bất chính của mình. Còn thực tế khó khăn thì ở đây khó qua đi chứ! Cho nên tôi vẫn ước ao sao cho mình, cho những học trò mình có được những phương tiện đầy đủ trong học hành như học trò của anh... (ví dụ như thế). Bạn bè thì mỗi đứa một nơi ít có dịp gặp lại. Riêng anh thì tôi rất mừng cho anh không phải vì cuộc sống vật chất ở đó, mà chính là ở chỗ có môi trường và điều kiện để anh học hành, phát huy hết năng lực của mình, đó là điều quý. Hồi còn đi học tôi cứ ước ao (và mãi đến bây giờ tôi cũng tự xét mình còn thấy hợp và thích) được làm một nhà điện ảnh tốt. Đó không phải là một ước mơ nhỏ, đó là một tham vọng hay lắm. Vậy mà cuộc sống đẩy đưa tôi trở thành chỉ là một diễn viên tồi đóng vai "sư gia" từ thời này qua thời khác... Nghĩ cũng buồn cười hơn và cũng đang giận mình hơn nữa là tôi đã chẳng đả động gì đến được những cái môi trường thích hợp với ước vọng của mình. Nhiều lúc nghĩ vớ vẫn tôi cũng còn hy vọng ở thằng nhỏ, nó cũng thông minh Sinh à. Dĩ nhiên tôi để nó tự do và phát triển tự nhiên, và cũng còn quá sớm. Thế nhưng nếu nó thích, có lẽ sau này tôi sẽ dặn dò nó bước giúp tôi mơ ước đó. Thể hiện cuộc sống, xây dựng động tác và con người trong mẫu đời, trong cuộc sống... Nhưng phải còn bao nhiêu thứ nữa chữ: điều kiện, phương tiện, môi trường, và ngẫu nhiên; những ngẫu nhiên điên đầu! Ước mơ thì nhiều và đẹp, ước mơ chính đáng và nỗ lực thực hiện nó là một điều quý. Nó thúc mình ngóc đầu lên, thế nhưng những cái tưởng không ra gì, những hệ lụy linh tinh: cơm áo gạo tiền đôi lúc nó cứ kéo mình ngụp xuống. Chán thật!

Sinh thân mến. Nói chuyện với anh, tôi nói lẩm cẩm quá, chẳng ra đầu ra đuôi gì cả. Phải chi tôi còn được căn gác ngày nào của mình và có bạn bên cạnh, có lẽ tôi sẽ dễ nói ra những uẩn ức trong lòng mình. Cứ thao thức mãi nó khiến mình cằn cỗi và già nua rất sớm. Anh thấy đó, hồi trước tôi cũng thuộc loại có sức vóc nhưng lúc này sức khoẻ tệ lắm, thậm chí còn có đến ý thức, giữ gìn tốt sức khoẻ cũng là một trách nhiệm đối với công việc và vợ con (mình là lao động chính mà). Khẩu hiệu "Cuộc sống còn khó khăn chung", biết làm sao? Tôi bị phổi đã "tích cực" chữa, lại thêm cái bao tử nó cũng chẳng để mình yên, nó sa xuống 10cm. Tôi tự đoán bệnh mình rồi sau đó mới đi nhà thương cho chính xác. Anh biết không, trong cơn đau khám lâm sàng, y sĩ cho giấy đi rọi bao tử thì phòng quang tuyến hẹn 6 tháng sau, mới rồi được vĩ thuốc Barite có hạn trong lúc bệnh nhận quá đông, và phải đợi những cán bộ ưu tiên chữa bệnh trước, sau đó mới đến loại tép riêu như mình. Cũng may là tôi đã cố gắng kiên nhẫn chờ đợi qua thời gian đó và nay đã được bệnh viện khám rồi và xác định dạ dày sa xuống 10cm. Phổi còn đậm bên đáy hoành phải. Tôi gởi kèm anh giấy chứng bệnh để anh tùy nghi giúp đỡ cho tôi thuốc Rimactan và loại thuốc trị cái dạ dày nói trên (có lẽ bác sĩ bạn anh, anh ấy sẽ rành rọt).

Hơn nữa lúc gởi thuốc về có kèm theo giấy chứng bệnh này thì cũng đỡ khó khăn cho tôi lúc nhận. Vấn đề cần sự giúp đỡ của anh và gia đình thì tôi cũng thẳng thắn trình bày là cần thiết cho chúng tôi và do tình hình khả năng của anh và gia đình thôi (với anh thì tôi cảm thấy dễ nói ra điều đó, tất nhiên là trong sâu xa tôi cũng buồn Sinh ạ!) Chuyện gởi và nhận thì tôi đã hỏi rõ. Không có sổ thì nhận đột xuất, quà về thì làm đơn, trên họ xét và cho sổ "nhận đột xuất", mỗi người mỗi năm khoảng hai lần. Như vậy anh cứ gởi tên tôi hoặc Mỹ Dung cũng được. Chúng tôi chỉ việc làm đơn xin lúc có giấy báo của bưu điện, lo đóng thuế theo thủ tục và lãnh được thôi. Tuỳ theo điều kiện và khả năng của anh, được cái gì thì quý cái đó. Nếu anh bằng cách nào đó gửi cho chút tiền càng tốt. Còn Thuận thì mong anh sẽ không nói rõ tình trạng của chúng tôi làm gì. Không phải mình tự ái gì đâu song mình biết hắn còn hai ông bà già và đàn em nhỏ ở đây còn vất vả và nặng gánh nên mình sợ phiền và tội nghiệp cho cái thân gầy của nó (bây giờ chắc hết gầy?). Ngay cả Sinh cũng thế, mình yêu cầu thì mình cứ yêu cầu song cậu hãy thật thoải mái mà giải quyết. Thật ra đọc thư cậu thường xuyên là quý rồi, Sinh à. Đọc thư của một người bạn mình yêu thích và tin trọng kể cũng an ủi lắm rồi. Và được dịp để tỏ bày tâm sự trong thư gửi lại. Cho gửi lời thăm Thuận, nói với nó mình vẫn bình thường, vẫn dạy học kiếm cơm. Cậu coi nếu được thì ‘vận động’ bảo lãnh cho Mỹ Dung (bà xã) và thằng Cu của mình được không? Nhiều lúc nghĩ dại, sợ chết bất ngờ, tội nghiệp cho Mỹ Dung và thằng bé nên có ý nhờ Sinh bảo lãnh cho hai mẹ con nó là vậy. Một lần nữa chúc anh chị và cháu bé luôn được bình an, sức khoẻ tốt và dồi dào hạnh phúc. Gởi lời thăm tất cả bạn bè.”

Thân mến,
Nguyễn An


Từ ngày gửi món quà đựng đầy thuốc tây kèm theo mấy vỉ bút Bic cho đủ nửa ký về An, Sinh cảm thấy tâm hồn nhẹ nhàng thoải mái phần nào vì đã giúp được một người bạn nghèo khổ trong con khốn khó. Ngày nào chàng cũng mong nhận được thư bạn để được yên tâm. Chàng chỉ mong có một lá thư thôi vì biết bạn không có tiền đề mua tem thư gửi cho mình. Tháng này dần tháng nọ có đến nửa năm, chàng nhận được một lá thư rắt ngắn của An báo cho biết là đã nhận được điện tín của Sinh về việc này nhưng chờ mãi vẫn chưa thấy quà đến. Trong thư này người bạn kín đáo không cho biết căn bệnh trầm trọng đến đâu những lời lẽ có phần mệt mỏi, tuyệt vọng. Sinh có ray rứt nhưng vẫn cứ nghĩ rằng quà cáp gửi về tỉnh thế nào cũng chậm hơn ở Sài gòn nên lòng vẫn còn đầy hy vọng. Chàng cũng ráng viết thêm một lá thư nữa bảo An chờ đợi. Cho đến một hôm, tính ra đã gần chẵn một năm, bất thần chàng nhận được thư của Mỹ Dung báo cho biết bằng vài giòng như sau:

"Anh Sinh mến, cám ơn lòng tốt của anh đã gửi quà cho gia đình Dung. Hiện giờ nhà em bệnh lắm vì thiếu thuốc men. Quà của anh gửi về chỉ còn có 3 vỉ bút BIG màu xanh. Gói quà bị mở tứ tung. Thôi không dám phiền anh. Báo tin anh rõ để khỏi trông. Cho gửi lời thăm chị và một lần nữa thành thật cám ơn anh. Tạm biệt".
Mỹ Dung.

Sinh lặng người đứng im như trời trồng. Lòng cảm thấy dâng lên một niềm thù hận, cay đắng khó tả. Chàng vò nát lá thư mỏng tanh trong tay lúc nào không hay. Bàn tay chàng tự nhiên nắm chặt và đập mạnh lên bàn, hơi nóng từ da thịt toả ra như một hoả diệm sơn đang phun lửa. Chàng bất lực vật vã, mệt nhọc nằm xoải xuống đi văng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trong cơn mơ vẫn còn thấy những cánh thư rướm máu như đang chạy nhảy, lờn vờn trước mặt...

Nguyễn Sĩ Nam


[i]* Ghi chú: "Tiếng còi tàu và những lon dế" (link) - Tên của một truyện ngắn cùng tác giả
Top
« Next Oldest | Hồi ký - Truyện ngắn | Next Newest »
InvisionFree - Free Forum Hosting
Join the millions that use us for their forum communities. Create your own forum today.
Learn More · Sign-up Now

Topic Options



Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Page creation time: 0.0687 seconds | Archive