TÂM TÌNH CỦA NGƯỜI
CỰU SINH VIÊN QUỐC GIA HÀNH CHÁNH
Chúng ta mất hết chỉ còn nhau.
Thơ VHC
Kính thưa Quý Thầy Cô,
Quý Niên Trưởng,
Và quý Anh Chị Em đồng môn,
Tôi tập tễnh bước vào đời lần đầu tiên năm 1969 và lần thứ hai năm 1974 dưới mái trường hết sức thân thương có tên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh. Trước mặt tôi biết bao nhiêu thế hệ đàn anh ưu tú đã đi qua, đã hy sinh và cống hiến cả đời mình cho đất nước. Bên cạnh tôi đầy ắp những bạn hữu tuyệt vời và sau lưng là thế hệ đàn em ưu tú khác tiếp nối với những ước mơ xây đắp quê hương ngời sáng. Nhưng ngờ đâu, tất cả những tâm hồn trẻ trung tràn đầy nhiệt huyết ấy cùng mái trường thân yêu của chúng ta đã chìm dần vào buổi hoàng hôn xám xịt của đất nước như con tàu Titanic chìm sâu vào lòng biển cả... Phút chốc bỗng tan tác, đứt đoạn, chia lìa như đàn chim bị gãy cánh đúng vào sáng 30/04/75! Tất cả đã mất hết, thật sự mất hết!
Tôi rất thích lời viết mở đầu bài diễn văn chào mừng Đại hội HCLB tháng 12/2003 tại Sydney của người bạn cùng khóa cuối CH10 với tôi – anh Tiêu Kiến Trung. Anh viết: “Chúng tôi quan niệm rằng một ngôi trường lớn không phải vì nơi đó có những tòa nhà lớn, lớp học lớn hay thư viện lớn. Nhưng, một ngôi trường lớn chính là vì nơi đó, có những tâm hồn lớn và cao thượng. Trường QGHC là một ngôi trường lớn bởi vì nơi đó đã có những tâm hồn lớn và cao thượng!” (Bản tin HCLB số 1/2004).
Ôi thích quá! Những tâm hồn lớn! Phải! Chúng tôi được sống những tháng năm hoa mộng dưới mái trường thân yêu và đầy tự hào QGHC với những tâm hồn lớn. Nay dẫu thời cuộc đổi thay, chúng tôi vẫn nguyện giữ vẹn tấm lòng trung trinh trước sau như một đối với thầy bạn, với dân tộc, với đất nước. Phương châm tự nhủ “Kính thầy, mến bạn, trọng quý đàn anh, thương yêu đàn em, đùm bọc, giúp đỡ, chia xẻ cho nhau trong lúc vinh quang cũng như trong cơn khốn khó”! Tôi lại lạng quạng với lời thề tôn giáo nữa rồi.
Tôi muốn được làm “người anh nhỏ” của lớp lớp đi sau nhưng là “đứa em lớn” của các đàn anh đi trước. “Đứa em lớn” theo nghĩa luôn luôn muốn làm đẹp, làm rạng rỡ bốn chữ QGHC dù ở từ vị trí nào nhưng vẫn muốn làm “đứa em nhỏ” đối với các đàn anh lớn. Dù ở nơi đâu, chúng tôi vẫn thấy anh thấy em, thấy trước thấy sau, thấy bạn bè chung quanh, thấy đạo lý làm người, không đổi thay, không suy suyễn, vẫn đóng góp, bền bỉ đóng góp và vẫn còn tiếp tục đóng góp cho tập thể, cho nhân quần, cho cộng đồng, cho xã hội dù chỉ dự một phần rất nhỏ, rất khiêm tốn trong cái tập thể cao quý QGHC vốn đã được mọi người quý trọng.
Nhớ lại những ngày cuối cùng của đất nước trong tháng tư đen 1975, tôi – người sinh viên nội trú duy nhất còn sót lại ở trường vào những ngày cuối cho tới đêm 28 & 29, vẫn tiếp tục bám trụ, thức trắng đêm canh gác Học viện với khẩu M16 không có đạn. Tất cả thầy trò, thầy viện trưởng (NQ Trị) đều đã đi hết từ lâu rồi, chỉ còn lại một mình tôi (cả người gác dan cũng biến đâu mất!) ở lại chịu trận. Lúc đó tôi còn tin tưởng lời nói cuối cùng của Gs Nguyễn Ngọc Huy trong lớp “Các em hãy yên tâm, chắc chắn… sẽ có giải pháp” (Ý ông nói người Pháp có thể dàn xếp vụ này). Rạng sáng 30, bọn lính nón cối CS Bắc Việt đã tràn vào đầy ắp sân trường, nhởn nhơ chống AK thành từng cụm, ngồi chồm hổm ăn bo bo với rau muống luộc, trông như những con ma đói, nhưng chúng trò chuyện hả hê trong chiến thắng. Tôi - cái trớ trêu của định mệnh, của lịch sử, là người sinh viên đơn độc, duy nhất, cuối cùng, buồn thảm và căm hận rời khỏi Học viện thân yêu trong ngày tan tác này!
Sang đây xứ lạ quê người, tôi như cánh chim di, như loài cá hồi, cá vượt, lúc nào cũng tìm cách quay trở về nguồn cội HC của mình, lúc nào cũng tha thiết tìm nhau. Cho đến nay, nhiều đêm vẫn còn nằm mơ thấy mình đang còn ngồi ở ghế giảng đường, vẫn còn tìm sách trong Thư viện Nguyễn Văn Bông! Ôi cái giấc mơ gì kỳ lạ quá! Cách đây khá lâu, tôi mang cả gia đình gồm một vợ ba con với cái “xế hộp” cũ xì chạy không muốn nổi, lăn bánh ruổi dong tới tận nhà Bs Võ Văn Phước dự buổi họp mặt bỏ túi của anh em HC ở Sydney, xuống tận Canberra gặp anh Nguyễn Minh Tánh, vừa là viên chức thuế vụ vừa là chủ nhà hàng ở ACT - xuống tận nhà anh Võ Đại Sinh tham dự buổi họp mặt tất niên của anh em HC ở Melbourne (nhờ anh Nguyễn Ngọc Liên và cháu gái dẫn đường) để mong tìm gặp thầy, gặp bạn, gặp anh, gặp em khắp chân trời góc biển cho tỏ mặt (hôm ấy có duyên gặp cả anh Lê Xuân Sướng từ Mỹ sang chơi). Thật may mắn, tôi đã gặp lại được rất nhiều tâm hồn lớn dù nay mỗi người đều có cuộc sống riêng nhưng lúc nào cũng gắn bó với tập thể HC.
"Mỗi người mỗi vẻ nhưng mười phân vẹn mười". Xin kể ra đây vài bông hoa để chúng ta cùng hãnh diện: Như Trưởng Hướng đạo Nguyễn Văn Thuất ((OAM) hết lòng chăm lo cho thế hệ thiếu nhi hậu duệ trong các dịp Tết trung thu - như Mục sư Trần Hữu Thành lúc nào cũng gắn bó với đàn chiên ở xứ lạnh – như Lâm Thành Hổ với những áng văn và vần thơ tuyệt tác – như Lâm Hữu Xưa với những bài viết thật hay trên báo chí – như Nguyễn Ngọc Diệp với huân chương thế kỷ – như Nhan Tử Hà với văn phong điêu luyện và lý luận chắc nịch - như Lê Tấn Tài với Đặc san Xuân Tây Ninh hàng năm – như Bùi Đức Hùng chuyên trách về di trú, phát hành đặc san HC và MC – như Bs Võ Văn Phước với Hội Y tế và chiến dịch mắt cườm – như chị Đăng Lan Trần Văn Phan, cựu nữ sinh Gia Long với những chương trình văn nghệ tuyệt vời đặc sắc – như David Ngô ở Sở thuế vụ đặc trách truyền thanh thuế vụ trên Đài SBS mỗi tháng và là nhân viên quan hệ cộng đồng – như Nguyễn Chí Thiện Thuyên Huy với tác phẩm Anh ngữ “Where happiness begins” do nhà Athens xuất bản…
Và còn bao nhiêu bông hoa khác nữa nói không hết đã âm thầm đóng góp cho cộng đồng, cho xã hội với nhiều gia đình mà hầu hết con cái đều đã nên người, đã thành công vượt bực như gia đình anh chị Võ Thị Kim Châm, anh chị Trần Thiện Tích, anh chị Nguyễn Văn Thuất, anh chị Ngô Văn Đượm v.v....
Riêng ở xứ Bà Hoàng QLD, chúng tôi cảm thấy hãnh diện và may mắn có Niên trưởng Nguyễn Văn Trích (ĐS1) dẫn đầu – ông là Thầy dạy mấy thế hệ “tennis” trong đó có chúng tôi, vẫn thường kêu niên trưởng với cái tên gọi thân thương là "Ông Thầy". Gia đình niên trưởng cũng có những người con giỏi dang, tốt nghiệp bác sĩ, chuyên viên xã hội. Gia đình quý anh chị Lê Quan Diêm, Phạm Bá Thắng cũng có con cái tốt nghiệp đại học điện toán, kế toán, sinh hoá. Anh Phạm Cao Tùng (ca sĩ) với các chương trình thi nhạc thính phòng phong phú, anh chị cũng có các con tốt nghiệp đại học với người hiền mẫu thân yêu là Bác Nữ Thi sĩ Đan Phụng với các tập thơ Sông Thương Một Bến và Sông Thương Nỗi nhớ. Anh chị Phạm Văn Tùng có hai ái nữ tốt nghiệp dược, y pháp và có chồng đều là bác sĩ v.v... Ngoài ra các gia đình quý anh chị em còn lại cũng vậy. Những thành quả ấy, những tâm tình này nhiều quá làm sao để ghi nhớ và nói lên hết đây?
May mắn thay, qua Đại hội HCLB trước đây tại Brisbane, tập thể chúng ta đã có một Website và một Bản tin HCLB đều đặn để thông tin liên lạc, làm chất keo giữ lửa, đó cũng là nhờ công lao của anh chị Nguyễn Đồng Danh (Trần Ngọc Liên) và anh Ngô Văn Đượm phối hợp giúp đỡ. Tất cả chúng ta chẳng khác nào chi thể của nhau, là anh em trong một đại gia đình HC mà Website và Bản tin có thể ví như trái tim đóng vai trò phối hợp, liên kết từng đường gân thớ thịt. Người ta có “huynh đệ chi binh”, mình đây có “huynh đệ chi hành”. Hành đây là hành động, là xốc tới, là xăn tay áo, là làm với tất cả nhiệt tình không nghi ngại...
Website và Bản tin có khác nào chốn thăm nhau, đâu cần phải nhà cao cửa rộng, đâu nhất thiết phải văn hay chữ tốt. Chúng ta chỉ cần có một chút TÌNH. Có tình là giải quyết được tất cả. Anh có dăm ba câu thơ hay, chị có một tin vui, chú có một nỗi buồn gia đình, em có một vài trang tâm tình, bác có một bài nghiên cứu, tôi có một vài nụ cười… muốn gửi gắm. Đó! chúng ta đã cùng nhau đưa lên Website và Bản tin, để cùng nhau chia ngọt xẻ bùi, để chung với nỗi vui, để sớt đi nỗi buồn. Chúng ta rất may mắn, đã có nhiều anh chị em nhiệt tình giúp đỡ gần suốt hai năm qua. Họ là những người giữ lửa. Chúng ta chỉ cần mỗi người góp một chút lửa, một chút củi đun, thêm vào là ấm áp cả ngôi nhà Hành chánh hải ngoại.
Tôi rất thích câu thơ của Thi sĩ VHChương "Chúng ta mất hết chỉ còn nhau" khi ông nói về tình cảnh con người và đất nước sau 75, và câu thơ để đời của chàng NHPhương nào đó “Dù áo thư sinh đã bạc màu, Cuối trời lưu lạc vẫn tìm nhau”. Quả thật! Chúng ta mất hết chỉ còn nhau và cuối đời còn đi tìm lại chút lửa ấm trong tình đồng môn thân thiết. Mong rằng anh chị em chúng ta sẽ tiếp tục giữ mãi được ngọn lửa ấm cho đến ngày đất nước hồi sinh. Mình sẽ cùng nắm tay nhau về lại đất Mẹ và thăm lại mái Trường xưa trong niềm Tự do và Dân chủ vĩnh cửu quý Anh Chị nhé!-
* Nguyễn Văn Sanh