View Full Version: HƯƠNG XUÂN CÒN ĐÓ

QGHC-OZ > Hồi ký - Truyện ngắn > HƯƠNG XUÂN CÒN ĐÓ


Title: HƯƠNG XUÂN CÒN ĐÓ
Description: HẬU HUỲNH - ĐS17 (USA)


snguyen - January 15, 2008 05:00 AM (GMT)
Hương Xuân còn đó

(Hậu Huỳnh)

Lan Anh cuối xuống đắp lại chiếc mền cho Mẹ. Nàng đau lòng nhìn hình ảnh Mẹ nằm thiêm thiếp thiếu tiện nghi trên chiếc chiếu hoa trãi dọc hành lang của một Bệnh Viện công. Bà Liu, mẹ của Lan Anh đã nhập viện hơn một tuần mà bệnh không hề thuyên giảm. Bà nằm dưới sàn gạch lạnh lẻo, không được chẩn khám gì thêm, chỉ chờ đợi nộp đủ tiền y phí thì sẽ được giải phẩu. Cả tuần qua, chỉ có một lần Bác sĩ đến khám rồi tuyên bố bà bị bứu tử cung cần được giải phẩu. Bứu có thể là lành có thể là dữ chưa biết đựơc. Ông chỉ thị y tá lấy mẩu để thử nghiệm rồi đi mất. Vấn đề là chi phí giải phẩu khoản một ngàn đô la, nếu không có thì bà phải rời Bệnh Viện về nhà tự lo liệu.

Lan Anh lo lắm. Cứ mỗi lần nhìn thấy Mẹ đau đớn rên khóc là lòng nàng se thắt, lấy khăn thấm nước nóng lau những giọt mồ hôi trên trán của bà rồi đỡ Mẹ dậy uống thêm thuốc trị đau nhức. Mấy đứa em nhìn Mẹ đau đớn nằm đó mà khóc theo chứ chẳng biết làm sao hơn.

Thuốc thấm, bà bớt đau, mở mắt nhìn các con rồi kêu Lan Anh lại gần:

- Tội nghiệp con tôi. Me đau yếu như vầy làm sao lo cho các con?
- Mẹ đừng lo. Con đi làm kiếm tiền lo chạy chữa cho Mẹ. Chắc rồi Mẹ cũng sẽ khỏi bệnh thôi.
- Thời buổi nầy, cái gì cũng đắt đỏ, cũng khó. Người ta giàu có thì không sao còn gia đình mình nghèo, Mẹ không biết con làm sao mà xoay trở trong lúc nầy đây?.

Nói rồi bà thở dài thườn thượt: “Phải chi Ba con còn sống thì Mẹ đỡ lo cho các con biết mấy?". Bà ngừng lại, chép miệng, "Hôm nay cũng là 26 tháng Chạp rồi, Tết cũng sắp đến rồi, làm sao mình cúng Ông Bà và Ba con về ăn Tết đây?”.

Lan Anh ôm Mẹ khóc, các em cũng khóc rộ theo. Con Thiên Kim, em gái Lan Anh, đả lớn tồng ngồng, mười lăm tuổi rồi mà tính như con nít, luống cuống khóc lớn giọng ồ ồ. Đứa em trai nhỏ thấy chị khóc thì cũng khóc phụ họa theo.

Viên y tá và nhân viên trật tự Khu vực quát lớn:
- Làm gì mà khóc ồn ào như đám ma vậy? Để cho người khác nghỉ, nghe chưa?

Lan Anh xá xá, ra dấu biết lỗi rồi dặn mấy đứa em đừng khóc nửa, Mẹ sẽ không sao đâu các em.
Nói rồi nàng đi đến xin gặp viên Bác sỉ trưởng để hỏi thêm chi tiết.

Đi dọc theo hành lang là từng lớp, từng lớp người bệnh nằm la liệt. Nàng có cảm tưởng như là đang đi giữa một xà lim của một trại tù hay là hình ảnh của địa ngục mà nàng đọc trong truyện tiểu thuyết. Mùi hôi của người bệnh không tắm rửa, của việc vệ sịnh tại chổ, trộn lẫn với mùi thức ăn đem vào quyện vào không khí của dãy hành lang thành mùi ngột ngạt muốn lượm mửa. Lẫn trong cái không khí quái gở đó, có tiếng người rên, có tiếng ngươi khóc, có tiếng lầm bầm than trách. Quả thật khung cảnh là một địa ngục trần gian.

Đến văn phòng Bác sỉ trưởng, khó khăn lắm Lan Anh mới xin được nói chuyện với Ông vài phút. Ông vắn tắt: Mẹ Cô bị bứu hiền nhưng phải lấy ra, nếu không sẽ làm độc và có hại đến tính mạng. Tiền chi phí của bệnh viện và giải phẩu thì xuống văn phòng tài chánh nói chuyện. Thanh toán chi phí xong rồi thì sẽ định ngày mổ. Còn thời hạn nằm tạm ở Bệnh viện chỉ duoc 5 ngày nửa thôi. Xong rồi, Cô đi ra đi. Có quyết định mổ hay không thì Cô báo cho văn phòng biết sớm.

Lan Anh nghe xong thấy choáng váng muốn ngất xỉu. Làm sao có tiền để thanh toán một khoản chi phí to lớn mà cả đời nàng chưa bao giờ thấy được?

@


Đêm 30 Tết. Lan Anh dặn Thiên Kim dẩn các em vào Bệnh viện trông nom Mẹ, nói chị phải bận làm thêm, trông coi kho hàng của công ty đêm nay. Thiên Kim xưa nay vẫn nghe lời chị nói sao nghe vậy, không thắc mắc, vì Lan Anh chưa hề nói dối bao giờ.

Nàng gọi một cái Taxi chạy đến khu Chợ Lớn. Đêm 30 Tết ngoài đường vẫn còn nhộn nhịp những người và xe. Người ta ai ai cũng hớn hở chờ đón Chúa Xuân sang. Các tụ điểm ca nhạc vẩn còn xập xình tiếng đàn, tiếng hát mừng Xuân; con trai con gái đèo nhau trên xe gắn máy chạy lượn lòng vòng cười đùa vui vẻ. Dọc theo đường phố, các gian hàng bánh mứt và hoa quả, người bán lẩn người mua nở nụ cười tươi và chúc nhau câu chúc tụng đấu năm “Cúng Hỷ phát xồi”. Riêng Lan Anh ngồi im lặng, thẩn thờ lo lắng và cảm thấy khá xấu hổ khi nghỉ đến những sự việc xãy ra.

Sáng hôm kia, Lan Anh gọi điện thoại cho Tiểu Phụng, một con bạn học củ nổi tiếng là “quậy” để được giới thiệu đến Má Mìn ở Đại La Thiên. Khi đến nơi, Tiểu Phụng nói rỏ ý định của La Anh là muốn bán thân để có tiền lo cho Mẹ. Má Mìn, một người đàn bà trên dưới 45, mặc chiếc xườn xám xẻ cao, trầm ngâm ngấm ngía thân hình Lan Anh rồi nói giọng nhân nghĩa: “Chị hiểu. Em có hiếu lắm. Đừng sơ, để chị giúp, chị giới thiệu chổ đàng hoàng cho. Ông nầy là Việt Kiều bên Mỹ. Ông muốn phá trinh con gái để làm ăn hên trong năm mới”. Má Mìn bắt buộc phải khám Lan Anh để biết chắc là còn trinh hay không rồi mới nói chuyện tiền bạc. Nàng xấu hổ muốn độn thổ khi bị cởi tuột quần áo lót và bàn tay của mụ vạch mở chổ kín trong lúc đèn phòng sáng trưng. Thậm chí mụ còn mò mẩm thân hình Lan Anh thật lâu, vì hình như mụ có chút bệnh đồng tính luyến ái. Một vài lúc ngượng quá, nàng định bỏ ý định bán thân nhưng hình ảnh của Mẹ và các em làm nàng ứa nước mắt chịu đựng. Cuối cùng, Má Mìn nói “Một ngàn đô cho em, được. Nhưng phải đứng cho chị chụp hình mặc áo tắm cho khách coi trước”. Vậy là mọi thủ tục xong xuôi. Chiều hôm qua, Má Mìn gọi cho biết khách đã thỏa thuận xong, cứ đến thẳng phòng khách sạn của Ông trong đêm giao thừa.

Chiếc xe taxi chay dọc theo đường Nguyễn văn Thoại rồi rẻ qua vài con đường nữa mới tới một khách sạn khá mới. Nàng run rẩy bước vào thang máy đi thẳng lên lầu 3 – phòng 306. Người ra mở cửa là một người đàn ông độ 50 tuổi, cao lớn và có dáng dấp của người năng tập thể dục. Lan Anh cúi đầu chào, e thẹn không dám ngước lên nhìn Ông và trong lòng lo âu vô hạn. Hai mươi mấy tuổi rồi, nàng biết yêu và đang được người yêu tên Tâm săn đón nhưng nàng trọng cái trinh trắng chưa biết hôn nói chi dám ngủ với ai bao giờ?. Nàng cũng tìm hiểu loáng thoáng từ đám bạn về chuyện làm tình lần đầu tiên nhưng chưa bao giờ dám hỏi tới chi tiết. Mẹ là người Tàu lai, tôn trọng quan niệm tiết trinh của người đàn bà Á đông nên căn dặn con gái giữ gìn. Nàng cũng muốn để dành cho Tâm nếu hai đứa thành duyên chồng vợ, nhưng bây giờ chắc nàng đành phải đánh mất cái quý gía của đời con gái và dự định sẽ không gặp mặt Tâm nữa.

Người đàn ông thấy nàng run rẩy nên ái ngại nói mở ngỏ “Em bình tĩnh, đừng lo sợ. Nếu em cảm thấy hối hận hoặc không bằng lòng thì em cứ trở về nhà”. Lan Anh im lặng một thoáng rồi nói “Dạ không, em chỉ bối rối, anh cho em chút thời gian”. Ông cười, rót cho Lan Anh một ly rượu vang đỏ. Lan Anh uống ực ly rượu để lấy tinh thần rồi xin lấy khăn đi tắm. Ông ngạc nhiên:
- Sao em muốn đi tắm?
- Dạ tại Má Mìn dặn em là Ông muốn vậy.
- Ừ, cũng đúng. Nhưng em muốn sao cũng được, anh không ép buộc.
.......

Đèn phòng đã tắt, chỉ cỏn cái đèn ở cạnh giường chiếu rọi ánh sáng tỏa xuống một khoảng tròn tròn. Lan Anh chui vào trong tấm chăn trải giường hồi hộp đơi chờ. Ngoài balcony hình như Ông Minh đang đốt hương cúng kiếng giao thừa. Gió Xuân thổi nhè nhẹ qua chiếc màng mỏng, thoảng thoảng mùi nhan thơm lẫn với mùi hương chậu hoa thủy tiên trên bàn. Tiếng động cơ xe cộ ngoài đường hình như ngừng lại. Rồi chợt xa gần có tiếng pháo nổ đì đùng….

Giao thừa đến rồi, năm mới đến rồi đó Lan Anh. Nàng nhắm mắt lại, thấy Mẹ nằm chèo queo lạnh lẽo trên hành lang Bệnh Viện, còn Thiên Kim đang say ngủ ngây ngô bên cạnh thằng em trai. Không biết giờ nầy Mẹ có đau không? Cái đau của con sắp đến chắc sánh đâu bằng cái đau dứt ruột của Mẹ? Còn nếu Cha Mẹ biết con bán trinh thì còn đau lòng biết mấy ????

Một bàn tay của người đàn ông luồng vào trong áo của Lan Anh. Bựt, bựt, bựt … Một, hai rồi ba cái cúc áo đứt ra để lộ một khoãng ngực con gái trắng ngần vun vun thập thò cái núm nhỏ. Lan Anh rùng mình co chân lại nhưng không dám tỏ vẻ phản đối. Bàn tay người đàn ông lại ve vuốt xuống bụng thon mềm, xoa xoa phía dưới cái rốn rồi luồng lần xuống lưng quần tỏ ý muốn cởi. Nàng nhõm người lên để người đàn ông cởi chiếc quần lẫn chiếc quần lót tụt xuống khỏi gối, một hành động coi như đồng tình, nhưng nước mắt nảng bỗng nhạt nhòa lăn xuống bờ mi… Lạy Cha Mẹ, con đành bất hiếu không nghe lời răn dạy, không giữ gìn trinh tiết; từ giã Tâm, tiết trinh nầy đêm nay em dành cho người khác, mong anh hiểu cho lòng em…. Người đàn ông hôn hít thân thể nàng và rờ rẩm khe suối của người con gái ngây thơ trong trắng. Đến lúc nầy thì Lan Anh bật khóc, thổn thức kêu lên hai tiếng ‘Mẹ ơi’. Người đàn ông khựng lại, ôm nàng vào lòng vỗ về rồi hỏi tại sao em khóc?. Bây giờ Lan Anh mới dám nhìn vào mặt Ông Việt Kiều nầy, một người đứng tuổi, khá bảnh bao. Ông nghe nàng kể lý do bán thân để lo cho Mẹ và gia đình rồi gục gặc đầu bào : “Em hiếu thảo lắm, em là người tốt”. Lan Anh lại sợ Ông sẽ từ chối nàng và như vậy coi như nàng sẽ không có tiền lo y phí nên vội nói “Anh đừng để ý đến em, con gái khóc là chuyện thường. Em đang sẵn sàng dâng hiến tất cả cho anh để anh được mọi may mắn đây”. Ông mĩm cười, khẽ vuốt tóc nàng dọc xuống bờ vai và những đường cong trên thân hình đẹp nguyên sơ của người con gái chưa từng biết hương vị ái ân. Người đàn ông ôm nàng thật chặt như sợ vuột mất một người tình quý gía .....

Bên ngoài, tiếng pháo giao thừa nổ rộ đã tắt hẳn, thỉnh thoảng chỉ còn nghe lẹt đẹt một vài tiếng pháo lẻ nổ muộn. Gío Xuân đang thổi nhè nhẹ vào căn phòng ấm cúng, quyện mùi thuốc pháo với mùi hương thơm da thịt con gái như hứa hẹn một năm mới đầy may mắn, thắng lợi và nồng nàn hạnh phúc.

@


Trời vừa hừng sáng. Lan Anh đón chiếc Taxi chạy đến một ngôi chùa Tàu trong khu vực Phú Lâm. Nàng mua nhang đèn và thắp bó nhang thơm lạy tạ ơn Bồ Tát. Bồ Tát đã cho nàng nghị lực và qua cơn thử thách để có số tiền chạy chữa cho Mẹ. Trong bóp nàng hiện nay đã có trên một ngàn dollars do Ông khách trả. Điều không ngờ là Ông Minh đã ôm ấp ve vuốt nàng nhưng không hề giao hợp phá hoại cái trong trắng của nàng. Khi Lan Anh nài nỉ ông làm tình vì lo sợ Ông từ chối trả tiền thì Ông nói: “Đã chắc gì anh có cái may mắn khi phá hoại đời con gái như em? Người Tàu thường nghỉ là phải như vậy và anh có tiền nên sẳn sàng mua điều gì có thể đem lại may mắn, nhưng không hẳn là đúng”. Ngưng lại một chút, Ông nói tiếp: “Bây giờ anh có giúp em để cứu người thì cái may mắn chắc chắn sẻ đến với anh thôi. Sách có câu 'xây cất 10 chùa cũng không bằng làm phước cứu cho một người'. Em đến với anh là một cái duyên, là cái cơ hội làm phước của anh đó! Em đừng lo, anh sẻ đưa tiền đầy đủ cho em về lo cho mẹ" . Lan Anh trào nước mắt cảm động và khâm phục khi nghe một người đàn ông Việt Kiều giải thích đầy nhân cách như vậy nên em đả quỳ xuống lạy tạ ơn Ông....

Lan Anh lại chạy vù đến Bệnh Viện thăm Mẹ. Mấy đứa em cằn nhằn chị hai đi đâu mất biệt tụi em chờ đói bụng quá. Nàng cười thật tươi tuyên bố hôm nay mồng một chị dẫn hai em đi ăn ở bất cứ nhà hàng nào còn mở cửa. Hai đứa em mừng rỡ hoan hô. Còn Mẹ ái ngại hỏi sao con chìu tụi nó đi ăn chi cho tốn kém? Lan Anh cười, "con mới trúng mánh lớn Mẹ ơi, làm ăn hùn hạp với người ta bây giờ hết năm họ chia lời. Con sẽ đủ tiền để trả chi phí chữa trị cho Mẹ". Bà ngơ ngác; “Thật vậy không con, Lan Anh?”. Nàng chỉ mĩm cười thật đẹp và gật gật cái đầu. Bà nhắm mắt niệm Nam Mô A di Đà Phật rồi nở nụ cười sung sướng đầu năm.

Mùa Xuân và năm mới vui tươi đang thật sự trở về với gia đình bé nhỏ và nghèo khổ nầy. Lan Anh cứ tưởng chừng như đêm qua nàng vừa trãi qua một giấc mơ.

Nhưng trên cỏi đời nầy, thật có mấy ai đươc cái may mắn như Lan Anh đâu? Phải chăng chỉ vì Cha Mẹ em có công đức nên mới xui khiến em gặp được người có lòng như Ông Minh? Phải chăng vì kiếp trước em tốt bụng cứu người nên kiếp nầy được trả? Còn nếu không thì em chỉ biết xả thân hy sinh cho gia đình, chôn vùi cuộc đời con gái để thanh toán cái chi phí sức khoẻ mà xã hội không bao giờ lo lắng và nghỉ đến sự thiếu kém của dân nghèo./-

Highland, viết trước một mùa Xuân




* Hosted for free by zIFBoards