View Full Version: DU NAM BAC CALI.

QGHC-OZ > Hồi ký - Truyện ngắn > DU NAM BAC CALI.


Title: DU NAM BAC CALI.
Description: DU NAM BAC CALI.


snguyen - February 7, 2006 07:02 AM (GMT)
CHUYẾN DU NAM & BẮC CALI

NGUYỄN VĂN SANH, Australia


Tôi từ Úc bay đến phi trường Los Angeles vào sáng sớm đầu tháng 7/2005. Phi cơ đáp xuống lúc 7 giờ 30 sáng. Mục đích chính chuyến đi lần này là thăm ông bà nhạc ở Anaheim , CA. và nhân tiện thăm anh em ĐS17 cùng những bạn bè thân quen ở Nam và Bắc Cali. Anh em phía Nam thì gặp nhiều lần rồi, phía Bắc thì chưa bao giờ tới nên lòng cũng ngưỡng mộ và nôn nao mong ngày gặp mặt. Ước vọng thì chỉ đơn sơ như vậy thôi.

Chuyến bay Qantas QF105 như thường lệ đã băng qua bầu trời Thái bình dương êm ả. Phải khen phi công giỏi. Bay qua cả đại dương mà chiếc Boeing 747 to tướng vẫn bay nhẹ nhàng êm ái như lướt trên thảm nhung không chút gợn sóng kể cả lúc đáp xuống đất thì phải phục tài mấy anh “tài xế” lái máy bay này. Tôi ngồi bên cạnh cặp tình nhân trẻ, trai Úc gái Mỹ sắp cưới nhau từ hai bên bờ đại dương thấy cũng vui. Chúng tôi trao đổi nhau những chuyện tầm phào rồi ngủ dễ dàng cho tới lúc phi cơ dừng lại, mọi người tuôn ra khỏi phi cơ tiến về chỗ lấy hành lý, sắp hàng dài làm thủ tục nhập cảnh Mỹ. Ai nấy đều có vẻ nôn nao trước sự làm việc đúng mức của các viên chức Mỹ tại phi trường.

Thời buổi khủng bố hoành hành làm ai nấy cũng lo âu sợ vô cớ bị trả về cố xứ. May quá! Mọi việc diễn tiến trôi chảy, tôi đẩy hành lý ra phía ngoài tìm bạn Lê P Ba (tức 3Ngà) đang chờ ở đâu đó. Nhìn hoài không thấy, tôi bốc cell phone gọi về nhà bạn xem thử anh ta ở đâu thì gặp chị 3Ngà, chị cho hay là anh ấy đã tới đón tôi tại phi trường nhưng chắc bị lạc đường sao đó đành chạy lòng vòng tới trễ. Cuối cùng thì tôi và anh Ba gặp nhau thật vui mừng. Anh giúp tôi chuyển đồ đạc ra xe và trực chỉ về nhà chở chị 3Ngà ra Lầu Phụng Hồng, nơi có mấy người bạn cùng khóa đang chờ ở đó. Cuối cùng cũng tới. Tôi thấy Trần B Thu, Ngô X Vũ, Phạm P Ngữ đứng chờ sẵn ở lầu trên từ hồi nào rồi. Tôi vội bước ra xe chào quý anh em rồi cả bọn kéo nhau vào quán ăn trên lầu. Buổi sáng còn sớm, nhà hàng chưa đông lắm. Chúng tôi chọn góc bàn bên ngoài ngồi ăn điểm sấm và tán dóc. Anh em lâu ngày gặp lại nhau nên trò chuyện thật vui vẻ, hàn huyên đủ thứ chuyện ran như pháo Tết. Sau đó thì chia tay nhau hẹn gặp lại tối thứ ba tuần tới trong một bữa tiệc vui cùng với một số anh em khác sau khi tôi có chuyến đi thăm anh em cùng khóa ở Bắc Cali về.

Gia đình nhà em vợ và ông bà nhạc tôi chật chội quá, tôi đành ở ké nhà anh chị 3Ngà cũng ở Anaheim cho tiện. Cũng may anh chị ấy vui vẻ, nhà lại ít người nên có dư một phòng dành cho tôi. Tôi thảy đồ đạc vào đó, tắm một phát rồi làm một giấc ngủ dài sau gần một ngày rưỡi ngồi rũ người trên máy bay. Buổi chiều thức dậy, anh Ba đưa tôi đến gia đình thằng em để thăm ông bà nhạc và ở lại đó đến tối mới về.

Đến xứ Cờ Hoa nhằm vào ngày Lễ Độc Lập (Independent Day) của Mỹ nên anh em cũng rảnh rỗi, thoải mái. Anh chị Ba đưa tôi đi Long Beach chơi sáng hôm sau (Thứ Hai), dự định gặp gia đình Trần B Thu hẹn sẵn ngoài đó và đến chiều thì ghé thăm nhà bạn Nguyễn Viết Đức, sẵn tiện chúc mừng bạn vừa đậu xong cái bằng Tiến sĩ Tâm lý (Xã hội) sau nhiều năm tháng dùi mài sử kinh.

Buổi sáng xe chạy ra Long Beach . Trông thành phố và cảnh biển này nó hao hao giống thành phố Gold Coast ở xứ Úc chúng tôi. Có điều bãi biển vàng Gold Coast dài lắm và tắm biển sướng lắm, gần như tắm được quanh năm trừ mùa đông hơi vắng người. Trời Long Beach hôm đó đẹp tuyệt, bầu trời trong xanh với nắng ấm, ước gì có thể tắm được. Du khách cũng đã nhiều rồi, người ta tụm năm tụm ba cả gia đình sum họp rất vui. Ra tới ngoài biển, chẳng rõ anh Ba hẹn hò với bạn Thu như thế nào mà cả hai trật duột tìm hoài không ra. Anh Ba làm một cuộc chạy bộ nửa tiếng dọc theo công viên, vừa “exercise” vừa đi tìm ông bạn. Vẫn bặt vô âm tín. Cuối cùng thì xách xe rảo về hướng khác, dọc theo bờ biển chỗ tàu Queen Mary tọa lạc thì bỗng gặp gia đình Thu đang làm “barbecue” ở đó. Mùi thịt nướng bốc lên thơm lừng… Mừng hết lớn, tưởng đã bỏ cuộc đi về!

Hôm ấy gia đình Thu sum họp đông vui, có cả trên chục người, hầu hết là bên gia đình của chị. Chị Thu và mấy em gái nhanh tay làm cho tụi tôi mấy tô bún thịt nướng thật ngon cùng bắp nướng thơm tho. Anh Ba xách chai rượu nhỏ ra rót mỗi người một ly uống cho ấm bụng. Tụi này ngồi trên bãi cỏ vừa ăn, vừa tán dóc, sau đó lang thang cạnh bến tàu chụp vài tấm hình kỷ niệm. Lò bếp dã chiến vẫn tiếp tục bốc khói với mùi thịt nướng và mùi bắp nướng bốc lên ngào ngạt… Chị Thu và người em gái tiếp tục ngồi canh lửa quạt quạt. Ngoài ra còn có ông cụ thân sinh chị Thu, em trai và em rễ và một linh mục gia đình cũng có mặt ở đó cười nói kể chuyện râm ran. Đúng là một ngày picnic thật thoải mái! Tuy vậy đến xế trưa thì có tin không vui xảy ra ở nhà Thu do người em điện thoại ra báo cho biết đạo chích đã vào nhà “mượn” đỡ chiếc xe mới keng đậu ở nhà làm chị Thu lo lắng lắm. Chị đi qua đi lại báo cho chồng hay. Riêng bạn Thu vẫn điềm nhiên tọa thị (có lẽ cuộc sống bầm dập của quá khứ đã tạo cho Thu trở nên một con người thật bình tĩnh đến như vậy chăng?) Tôi để ý thấy Thu chẳng có vẻ lo lắng gì cả… Tôi bảo Thu hãy nhổ “neo” về gấp để báo cho cảnh sát và cơ quan bảo hiểm biết. Thu bảo “chuyện đâu còn có đó, hơi sức đâu mà lo…” rồi bạn lại tiếp tục ăn và đấu láo với bạn bè… Tôi phục cái tính “bình tĩnh” này của bạn… Cuối cùng một xe phú lít chạy ngang thấy mùi thịt thơm thì bảo nơi đây không được… nấu nướng cooking… Tụi này giả vờ cám ơn qua loa cho xong vì ai nấy đều đã no bụng rồi… Sẵn tiện cho gia đình Thu nhổ neo về nhà gấp để truy tầm chiếc xe bị… mất cắp trong ngày vui của Lễ Độc lập, còn tụi tôi thì ghé nhà bạn NguyễnViết Đức để thăm.

Anh chị 3Ngà và tôi lòng vòng một chút ở khu Long Beach thì tới nhà anh chị Đức. Căn nhà anh chị thật bình dân nhưng ở khu đắt tiền và rộng rãi, dư vốn để về hưu, tôi nghĩ vậy. Lúc đó anh Đức đang tỉa cây ngoài vườn và mở cửa chào đón chúng tôi. Tôi lên tiếng chúc mừng anh Đức vừa bảo vệ thành công luận án tốt nghiệp Tiến sĩ Tâm lý xã hội mà anh kín đáo chưa cho ai biết. Tôi nhớ lại kỷ niệm ngày xưa khi còn học ở Học viện HC và nhất là ở quân trường Quang Trung (khóa sinh viên học đường), anh Đức có biệt danh là Đức Khổng Tử bởi lối nói chuyện và sự hiểu biết của anh. Tôi với anh nằm gần nhau và tình bạn thắm thiết từ đó. Nhưng có lẽ tôi không có kỷ niệm nhiều với anh cho bằng Triệu Hòa. Vậy mà tới nay đã hơn 30 năm…

Anh Đức tính tình thật dễ thương, đơn giản, chân thành. Tôi còn nhớ cách đây hai năm, anh ghé tận nhà ông bà nhạc tôi ở Anaheim thăm hỏi và đưa cả vợ chồng tôi cùng nhóc út đi dạo phố Tàu ở Los Angeles . Đây là lần đầu tiên tôi tới khu chợ này. Đúng là phố Tàu! Chỗ nào cũng giống nhau, cũng ồn ào cũng náo nhiệt, cũng sạp chợ, cũng tiếng Việt tiếng Hoa tiếng Mỹ trộn lẫn búa xua. Anh chỉ cho tôi mua một số áo quần và vali với giá rẻ. Xong anh đưa tụi tôi đi nhà hàng Tàu dùng cơm chiều thật ngon. Trền đường về, anh chỉ cho tôi dãy building, nơi có văn phòng anh làm việc. Bây giờ gặp lại anh tận nhà, bảo sao không vui. Tôi hỏi chị đâu? Anh bảo chị đi chợ Bolsa rồi. Sao lại đi xa thế? Anh bảo “Lâu lâu bạn bè phương xa tới chơi, mình phải tìm món ngon mà đãi…”. Nghe thật cảm động!

Một lát sau thì chị Đức và đứa cháu gái đi chợ về. Chúng tôi chào hỏi chị và cháu. Xong xuôi chủ nhà lăn vô bếp ngay, chị 3Ngà cũng xăn tay áo vào phụ bếp luôn. Món chính của chị 3Ngà là món canh chua cá bông lau có phải? Trong khi chờ đợi nhà bếp nấu nướng, tôi mượn quyển Thesis của anh Đức ra xem công trình có một không hai của ảnh. Quyển Thesis tốt nghiệp tiến sĩ có tựa đề là “Doctorate of Philosophy of Psychiatric” và Ph.D là anh Nguyễn Viết Đức. Bây giờ anh có thêm cái đuôi Ph. D sau cái tên của mình. Cũng vui và hãnh diện chứ nhỉ? Đức ngày nay có khác Đức hồi xưa? Tôi mừng thầm cho bạn những tháng năm khốn khổ học hành. Nhìn vào trong quyển sách, tôi thấy rất nhiều tấm hình màu chụp cảnh tỵ nạn của anh ở đảo Pulau Bidong, trên đồi tôn giáo, trên tàu Mã lai v.v… và rất nhiều hình ảnh về chiến tranh VN để dẫn chứng tại sao Người Việt tỵ nạn mình khi ra ngoài lại bị nhiều chứng bệnh tâm lý khó chữa. Quyển Thesis này anh nhắm vào việc chữa lành các chứng bệnh tâm lý (tâm lý trị liệu) ở những con người Việt và các nạn nhân bị “trauma” sau chiến tranh?

Sau đó thì bữa ăn đã được các chị dọn ra trông đạm bạc, đơn sơ mà ngon hết chỗ nói. Đúng như lời bạn Đức bảo “Bạn bè phương xa đến thăm thì mình phải tìm món ngon mà đãi…”. Câu nói nghe ơi là chí tình. Ngoài chủ nhà là chị Đức làm những món ăn đặc biệt, cũng phải khen chị 3Ngà với món cá nấu canh chua thật hấp dẫn. Mấy bà chị này đi mở nhà hàng là vừa. Chúng tôi quây quần bên chiếc bàn tròn vừa ăn vừa kể chuyện tâm linh. Người tin kẻ không tin nhưng phe tin chiếm đa số. Tâm linh ở đây ý muốn nói con người không chỉ sống bằng xác thân mình là vật chất (physical body) mà còn có ơn Trên hay cõi vô hình tác động vào mình nữa (như soul, spirits…). Không nói chi xa, trí óc, tinh thần và linh hồn mình đã là cõi trừu tượng, cõi vô hình, cõi vô minh rồi, chỉ có thân xác mình là vật chất thôi. Cả hai quyện vào nhau mà đưa con người mình đi tới hoặc thụt lùi, được may mắn hoặc gặp điều rủi ro… Mình chỉ biết mình sống ở ngay giờ phút này, còn chuyện lát nữa hay tối nay, hay ngày mai hay năm này tháng khác thì mình hoàn toàn không biết, nhưng chắc có Thượng Đế biết mình (?). Anh em lâu ngày gặp mặt nói chuyện với nhau rôm rả cho tới tối thì chúng tôi xin kiếu từ anh chị Đức và cháu gái ra về.

Tôi có vài công việc gia đình cần thu xếp nên mãi lẩn quẩn chơi ở Anaheim đôi ngày. Buổi tối nọ, anh chị Thạnh ở trên Alta Loma chạy xuống mời tôi và anh chị 3Ngà đến quán cá gì đó (tôi quên mất tên) dùng bữa ăn tối. Thạnh bảo cá ở đây ngon lắm, đầu bếp người Tây, có món xúp cá khá độc đáo… hình như “clem chauder” thì phải (?). Anh chị Thạnh cũng đã đãi bà xã tôi món cá này mấy tháng trước nhân dịp cổ đi thăm ba má ở đây. Có điều nhà tôi không quen ăn mắm nêm nên không thưởng thức được cái hương vị hết sẩy của quê nhà, của gỏi cá cuốn bánh tráng chấm mắm nêm… Còn tụi này thì ăn túa xua, bất kể mắm nêm nồng cay đến cỡ nào cũng vẫn thấy là khoái khẩu. Quán xá đông nghẹt những người, tụi tôi phải đứng chờ một hồi lâu mới có chỗ trống. Bên trong đèn đuốc tù mù màu vàng chỉ đủ để thấy mặt nhau trông tựa cái quán cóc, khung cảnh có vẻ nhà quê, giống như một đại gia đình quây quần ấm cúng. Chúng tôi được dịp thưởng thức món cá thật là ngon tuyệt diệu đến tối mới về.

Đến thứ Năm thì tôi lên đường đi thăm San Jose, Bắc Cali …

(còn tiếp)




* Hosted for free by InvisionFree