InvisionFree - Free Forum Hosting
Fully Featured & Customizable Free Forums

Learn More · Register Now
Welcome to Một Ṿng Tṛn. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Name:   Password:

Bấm F12 để bật/tắt bộ gơ tiếng Việt nạp sẵn. Nếu không thấy bộ gơ tiếng Việt, bạn phải cho hiệu lực Javascript trong tŕnh duyệt Web.
Gơ dấu kiểu : Tự Động TELEX VNI VIQR VIQR* OFF (Tắt bộ gơ). Kiểm tra chính tả. (Nên dùng Firefox7+, IE8+)

 

 Một Phút Minh Triết - Lm. Anthony de Mello, S.J, Gs. Đỗ Tân Hưng chuyển ngữ
Phuc
Posted: Sep 16 2009, 10:15 AM


Advanced Member


Group: Admin
Posts: 623
Member No.: 1
Joined: 7-February 08



(Link thu gọn vào đây thật nhanh : http://xrl.us/1pminhtriet).

Một Phút Minh Triết
Tác giả : Lm. Anthony de Mello, S.J
Gs. Đỗ Tân Hưng chuyển ngữ.

Giấy phép dịch
ngày 20-05-2001 và ngày 28-10-2001
của nhà xuất bán Gujarat Sahitya Prakash, Anand, India
.

Những sách của cha Anthony de Mello được viết ra trong một bối cảnh đa tôn giáo để giúp tín hữu thuộc các tôn giáo khác, những người theo thuyết bất khả tri và những người vô thần trong việc truy tầm linh đạo của họ và tác giả không có chủ ư dùng những sách đó như là tài liệu giáo khoa cho tín hữu Công giáo về phương diện giáo lư hay tín lư Kitô giáo.


LỜI MỞ ĐẦU


Những tác phẩm của cha Anthony de Mello (1931-1987), một linh mục Ḍng Tên người Ấn-Độ, đă có âm hưởng sâu xa khắp nhiều nơi trên thế giới. Ngài được xem như một trong những bậc thầy tu đức hiện đại, nổi tiếng v́ những khóa linh thao và những buổi hội thảo liên quan đến sự giải thoát nội tâm.

Qua những mẩu chuyện ngắn, ngài mời độc-giả hăy có một cái nh́n khác biệt đối với vấn đề tu đức, một cái nh́n về thực tế, chứ không phải những diễn văn hay những điều xác tín.

Những sách của cha Anthony de Mello được ấn hành trong bối cảnh đa tôn giáo, nhằm mục đích giúp tín hữu mọi tôn giáo, kể cả người vô thần hay người theo thuyết bất khả tri, trong tiến tŕnh học hỏi tâm linh. Chủ đích của tác giả không nhằm huấn giáo theo đức tin Công Giáo.

Tạp chí “Vida Nueva” (Đời Sống Mới) ở Madrid, Tây-Ban-Nha, ngày 12-09-1987 đă nhận xét như sau về cha Anthony De Mello:

Cái ǵ đứng đằng sau hiện-tượng thành-công đó? Rất đơn-giản, đó là một sự biểu lộ ḷng khao khát về tâm linh đang lan tràn khắp thế giới. Đó là một sự khao khát với những tính chất rất đặc biệt. Dân chúng không c̣n muốn thủ đắc những công thức có sẵn hay những thứ đạo đức vô vị của một thời xa xưa; những đường ṃn đă thất bại trong việc đưa người ta đến chỗ thức giác tâm linh. Đó là một sự truy tầm khắc khoải, đôi khi mập mờ không định hướng, đối với một tầm nh́n có tính cách phóng khoáng hơn. Con người thời đại đang bị dun rủi vào hoàn cảnh thay đổi của một nền văn hóa có sẵn, tiên vàn mong muốn được biết ḿnh là ai, cái ǵ đă giam hăm linh hồn ḿnh, cái ǵ đă đứng vững trên con đường tiến bộ về tâm linh. Con người đó mong muốn tái khám phá Thượng Đế bên kia tất cả những ǵ đă tự đồng hóa với Thượng Đế qua bao năm tháng dài: những luật lệ, qui tắc, giáo thuyết phi nhập thể, những ngôn từ rất xa lạ với cuộc sống.

Đó là lư do tại sao cha Anthony de Mello đă nói rằng “nền tảng linh đạo có tính cách hung hăn của chúng ta đă tạo thành những nan đề cho chúng ta”, rằng “Chúa Giêsu Kitô đă bị làm ố danh bởi những ǵ đă được người ta nói về Ngài trên các ṭa giảng” và rằng “thật là khó khăn để nhận ra một vị thánh v́ ngài xem ra giống như mọi người khác”. Nói tóm lại, điều mà cha Anthony de Mello muốn nói với chúng ta là nếu chúng ta muốn làm cho Kitô-Giáo khả tín th́ chúng ta cần phải thăm ḍ chiều sâu của tâm thức con người, vượt qua bên kia biên vực hiện tiền của chúng ta.

"Minh Triết Trong Một Phút", nguyên văn bằng tiếng Anh với nhan đề "One Minute Wisdom" của cha Anthony de Mello, được nhà xuất bản Gujarat Sahitya Prakash phát hành và đến nay đă được dịch ra 21 ngôn ngữ khác nhau ở trên thế giới.

Chúng tôi đă chuyển ngữ từ ấn bản mới nhất (ấn bản thứ mười, tháng sáu 1998) của nhà xuất bản nói trên.

TỪ VỰNG
Mu-la (mullah): Tu sĩ Hồi giáo
Xu-phi (soufi): Tôn sư Hồi giáo
Gu-ru (guru - gourou): Tôn sư Aán giáo
La-ma (lama): Tôn sư Phật giáo Tây Tạng
Ra-bi (rabbi): Tôn sư Do Thái giáo
Top
Phuc
Posted: Sep 16 2009, 10:16 AM


Advanced Member


Group: Admin
Posts: 623
Member No.: 1
Joined: 7-February 08



THAY LỜI TỰA

"Thưa Thầy, có thể nào có sự Minh-Triết Trong Một Phút không?"
Minh-Sư đáp: "Chắc chắn có.”
“Nhưng một phút chắc chắn quá ngắn ngủi phải không?”
“Nó quá dài đến độ thừa ra năm mươi chín giây đấy!”

Thấy đệ tử ngỡ ngàng, Minh sư bèn nói tiếp: "Phải mất bao lâu để nh́n thấy mặt trăng?”
“Vậy tại sao ta cần phải mất bao nhiêu năm tháng dài để bồi bổ tâm linh?”
“Có thể phải mất cả cuộc đời mới mở được mắt ḿnh ra. Nhưng để nh́n thấy th́ chỉ cần một chớp nhoáng.”

Minh Sư trong những mẩu chuyện sau đây không phải là một nhân vật duy nhất. Ngài chính là một Gu-ru Ấn-Độ, một Thiền Sư, một Đạo Nhân, một Ra-Bi Do-Thái, một Đan Sĩ Kitô giáo, một Xu-Phi Hồi giáo. Ngài vừa là Lăo-Tử lẫn triết gia Socrate, là Đức Phật Thích-Ca lẫn Chúa Giêsu, là Zarathustra lẫn đức Mahomet. Người ta t́m thấy giáo thuyếtù của ngài ở thế kỷ thứ bảy trước công nguyên và ở trong thế kỷ hai mươi nữa. Sự minh triết của ngài thuộc về cả Đông lẫn Tây. Tiểu sử của ngài thực sự có quan trọng lắm không? Nói cho cùng, lịch sử chỉ ghi chép những hiện tượng, chứ không phải cái Thực Chất, những giáo thuyết chứ không phải sự Thinh Lặng.

Chỉ cần một phút để đọc mỗi một giai thoại sau đây. Có thể quí vị sẽ thấy ngôn từ của Minh Sư chói tai, gây phẫn nộ, hoặc hoàn toàn vô nghĩa. Quả thật không phải là một quyển sách dễ đọc! Sách này được viết ra, không phải để giáo huấn nhưng để Thức Giác. Tiềm ẩn trong những trang sách đó (không phải trong những gịng chữ in, không phải ngay cả trong những câu chuyện, nhưng là trong tinh thần, trong tâm thức, trong bầu không khí) là một sự Minh Triết không thể truyền đạt qua ngôn ngữ con người. Khi quí vị đọc những trang sách in và cố gắng lănh hội ư nghĩa ngôn từ khó hiểu của Minh Sư th́ có thể quí vị, mặc dù không chú tâm, sẽ được may mắn sa vào sự Giáo Huấn Thầm Lặng bàng bạc trong suốt quyển sách và quí vị sẽ được Thức Giác - và biến đổi. Minh Triết có nghĩa như sau: quí vị được thay đổi mà không cần phải dùng một nỗ lực mảy may nào; được biến đổi - quí vị tin hay không th́ tùy ư- chỉ bằng cách thức giấc để đối diện với thực chất, cái thực chất không nằm trong ngôn từ mà hiện hữu bên kia biên giới của ngôn ngữ.

Nếu quí vị may mắn đă được Thức Giác, quí vị sẽ hiểu v́ sao ngôn ngữ tinh tế nhất là ngôn ngữ không được diễn đạt bằng lời nói, hành động tinh tế nhất là hành độâng không thẻâ hiện bằng việc làm và sự biến đổi tinh tế nhất là sự biến đổi không do ư lực.

CẨN TRỌNG:

Quí vị hăy dùng liều lượng nhỏ - mỗi lần đọc một hay hai mẩu chuyện.
Nếu dùng quá liều, sự hiệu nghiệm sẽ giảm đi.
Top
Phuc
Posted: Sep 16 2009, 10:35 AM


Advanced Member


Group: Admin
Posts: 623
Member No.: 1
Joined: 7-February 08



PHẦN MỘT

PHÉP LẠ

Một người đă băng ngàn lội suối để kiểm chứng cho rơ thực hư về danh tiếng đồn đăi của Minh Sư.

Ông ta hỏi một đệ tử: "Minh Sư của anh đă làm được những phép lạ nào?"

"Này ông bạn, có những phép lạ khác nhau. Trong xứ bạn, người ta bảo phép lạ là khi Thượng Đế làm theo ư muốn của một người. C̣n trong xứ chúng tôi, người ta bảo phép lạ là khi một người thực thi Thánh Ư Thượng Đế!"


TRƯỞNG THÀNH
Một đệ tử suốt ngày cầu nguyện, Minh Sư bảo: "Chừng nào con mới thôi nương tựa vào Thượng Đế và đứng vững trên đôi chân của con?”

Đệ tử sửng sốt: "Nhưng chính thầy là người đă dạy chúng con nh́n lên Thượng Đế như một người Cha mà!”

“Chừng nào con mới hiểu được rằng người cha không phải là một kẻ để con có thể nương tựa mà là một kẻ giúp con vứt bỏ cái khuynh hướng tựa nương.”


NHẠY CẢM
"Thưa thầy, làm sao con chứng nghiệm được rằng con với vạn vật là một?"

Minh-Sư đáp: "Bằng cách lắng nghe.”

“Và con phải lắng nghe như thế nào?”

“Con hăy lắng tai để nghe ngóng mỗi lời th́ thầm của vũ trụ. Khi con nghe thấy chính tiếng nói của con th́ con hăy thôi nghe."


PHI LƯ
Minh Sư cố cọ xát một viên gạch trên sàn căn pḥng mà đệ tử đang tọa thiền.

Ban đầu, đệ tử xem ra thích thú, lấy đó làm một trắc nghiệm đối với năng lực tập trung của ḿnh. Nhưng khi không thể chịu đựng tiếng động được nữa, đệ tử la lên: "Trời đất ơi! Thầy làm ǵ vậy? Thầy không thấy con đang thiền định hay sao?"

Minh Sư đáp: "Thầy cọ giũa viên gạch này để làm thành một tấm kiếng soi mặt.”

“Thầy điên rồi! Làm sao thầy có thể làm một tấm kiếng từ một viên gạch?”

“Thầy không điên hơn con đâu! Làm sao con có thể biến cái tôi của con thành một con người thiền định?”


MINH BẠCH
Minh Sư bảo: "Đừng t́m kiếm Thượng Đế. Các con chỉ cần nh́n thôi - và mọi chuyện sẽ được tỏ bày."

"Nhưng phải nh́n như thế nào?”

“Mỗi khi nh́n vật ǵ, các con chỉ thấy vật đang ở đó thôi và không thấy vật ǵ khác nữa."

Các đệ tử hoang mang nên Minh Sư giảng giải cách đơn giản hơn: "Chẳng hạn, khi các con nh́n mặt trăng th́ các con chỉ nên thấy mặt trăng thôi mà không thấy ǵ khác nữa."

“Khi người ta nh́n mặt trăng, th́ người ta có thể thấy ǵ khác ngoại trừ mặt trăng?”

“Người đói bụng có thể (nh́n mặt trăng mà) thấy một mẩu phó mát h́nh tṛn. Người si t́nh có thể thấy khuôn mặt người yêu."


TÔN GIÁO
Nhân một chuyến công du, vị Tổng Trấn sở tại dừng chân đảnh lễ Minh Sư.

Ông nói: "Thưa ngài, Việc Nước bề bộn không cho phép tôi có nhiều th́ giờ luận bàn viển vông. Có thể nào ngài tóm gọn cốt lơi của tôn giáo trong một hai câu, cho một người quá bận rộn như tôi không?"

"V́ lợi ích của Thượng Quan, tôi xin tóm tắt điều cốt yếu đó trong một từ (kép)”

“Tuyệt vời! Và từ siêu việt đó là ǵ?”

“Thinh-Lặng.”

“Và đường nào dẫn tới Thinh-Lặng?”

“Chiêm-niệm.”

“Và xin cho phép tôi được hỏi chiêm-niệm là ǵ?”

“Thinh-Lặng."



LINH ĐẠO
Mặc dù đó là Ngày Tịnh Khẩu của Minh-Sư, một khách hành hương đă van lơn ngài ban bố một lời minh triết để có thể hướng dẫn suốt hành tŕnh cuộc sống.

Minh Sư ân cần gật đầu, lấy một tờ giấy và viết gọn lỏn hai chữ: “Thức Tỉnh”.

Lữ khách lúng túng: "Quá vắn tắt. Có thể nào xin thầy vui ḷng khai triển thêm chút xíu?”

Minh Sư lại cầm miếng giấy lên và viết: “thức tỉnh, thức tỉnh, thức tỉnh.”

Người khách lạ không hiểu ất giáp ǵ cả nên nói: "Nhưng những chữ đó nghĩa là ǵ?"

Minh Sư với lấy tờ giấy và viết: “thức tỉnh, thức tỉnh, thức tỉnh nghĩa là THỨC TỈNH”


TỈNH THỨC
“Có điều ǵ con có thể làm để được Thức Giác?”

"Không có điều ǵ, cũng như con không thể làm cho mặt trời mọc ban sáng được."

“Vậy th́ những bài tập tu đức mà thầy truyền dạy, dùng để làm ǵ?”

“Để chắc chắn con không c̣n ngủ mê khi mặt trời bắt đầu mọc lên."


HIỆN DIỆN
“Ở đâu con sẽ t́m được sự Thức Giác?”

“Ở nơi đây.”

“Chừng nào điều đó xảy ra?”

“Đang xảy ra ngay bây giờ đây.”

“Vậy tại sao con không cảm nghiệm được?”

“Bởi v́ con không nh́n.”

“Con phải nh́n để t́m ǵ?”

“Không để t́m cái ǵ hết. Chỉ nh́n thôi.”

“Nh́n ǵ?”

“Nh́n cái mà mắt con dán xuống.”

“Con có phải nh́n một cách đặc biệt không?”

“Không. Con chỉ nh́n một cách b́nh thường mà thôi”

“Nhưng phải chăng con không luôn luôn nh́n một cách b́nh thường?”

“Không.”

“Tại sao không.”

“V́ muốn nh́n, con phải hiện diện ở đó. Thường khi con vẫn ở đâu đâu.”



CHIỀU SÂU
Minh-Sư nói với doanh nhân: "Cũng như con cá phải chết ở trên đất khô, bạn cũng phải chết như vậy khi bạn vướng mắc thế sự. Con cá phải trở về với nước - bạn cũng phải trở về với sự cô tịch."

Doanh nhân cảm thấy bàng hoàng: "Tôi phải bỏ việc kinh doanh của tôi để vào sống trong tu viện sao?”

“Không, không phải. Bạn cứ duy tŕ doanh nghiệp của bạn và hăy đi vào trong nội tâm của bạn."


NỘI TÂM
Đệ tử thỉnh cầu một lời minh triết.

Minh Sư đáp: "Con hăy ngồi trong tịnh xá của con và tịnh xá của con sẽ dạy con sự minh triết.”

“Nhưng con không có tịnh xá. Con không phải là một đan sĩ.”

“Dĩ nhiên con có một tịnh xá. Hăy nh́n vào bên trong.”


ĐOÀN SỦNG
Một đệ tử là người Do Thái hỏi: "Con phải làm việc lành nào để được Thượng Đế chấp nhận?"

Minh Sư trả lời: "Làm sao thầy biết được. Thánh Kinh nói rằng tổ phụ Abraham thực thi ḷng hiếu khách và Thiên Chúa ở với ông. Tiên tri Elia say mê việc cầu nguyện và Thiên Chúa ở với ông. Vua David chăm lo việc trị nước và Thiên Chúa cũng ở với ông nữa.”

“Có cách ǵ con có thể t́m ra việc mà Thượng Đế đă phân định cho riêng con không.”

“Có chứ. Hăy t́m kiếm trong nội tâm con khuynh hướng sâu thẳm nhất, rồi nương theo đó mà hành động."


H̉A ĐIỆU
Trái với lẽ thường, Minh Sư ít tôn trọng luật lệ và truyền thống.

Một đệ tử và con gái ông căi vă nhau v́ ông đ̣i hỏi cô phải tuân theo luật lệ của đạo giáo khi chọn lựa người chồng tương lai.

Minh Sư công khai theo lập trường của người con gái.

Khi người đệ tử ấy ngạc nhiên v́ sao một người thánh thiện như Minh Sư mà hành động như thế, ngài nói: "Con phải hiểu rằng cuộc sống cũng giống như âm nhạc, nghĩa là được h́nh thành bằng bản năng và cảm nhận hơn là bằng những luật lệ."


THÔNG CẢM
“Làm thế nào để con được ơn đừng bao giờ đoán xét người lân cận?"

"Bằng cầu nguyện.”

“Vậy tại sao con chưa được ơn đó?”

“Tại v́ con không cầu nguyện đúng chỗ.”

“Chỗ đó ở đâu?”

“Ở trong cung ḷng Thượng Đế.”

“Và con vào đó như thế nào?”

“Con phải hiểu rằng ai phạm tội cũng đều không biết việc ḿnh làm, nên họ đáng được thứ tha."


ẢO TƯỞNG
“Làm thế nào để đạt tới sự Sống Vĩnh Cửu?"

“Sự Sống Vĩnh Cửu chính là bây giờ đây. Con hăy trở về với hiện tại.”

“Nhưng con đang sống trong hiện tại bây giờ đây, không phải sao?”

“Không phải đâu.”

“Sao lại không?”

“Tại v́ con không buông bỏ quá khứ.”

“Tại sao con phải buông bỏ quá khứ? Không phải tất cả những ǵ thuộc về quá khứ đều xấu cả.”

“Ta buông bỏ quá khứ, không phải v́ quá khứ xấu xa, nhưng v́ quá khứ đă chết rồi."


LỜI TIÊN TRI
“Con muốn trở thành một người dạy Chân Lư."

“Con có sẵn sàng để bị chế giễu, ghét bỏ và đói khổ cho đến năm bốn mươi lăm tuổi không?”

“Thưa được. Nhưng xin thầy nói cho con biết: điều ǵ sẽ xảy ra khi con quá bốn mươi lăm tuổi?”

“Con sẽ quen sống như thế."


CẢI TIẾN
Một người trai trẻ hoang phí hết gia tài vừa được thừa hưởng. Như thường xảy ra trong cảnh ngộ như thế, lúc anh bị cháy túi th́ bạn bè bỏ rơi anh.

Cùng đường, anh t́m tới Minh Sư và nói: "Con mất hết tiền tài, bạn hữu. Điều ǵ sẽ xảy đến cho con nữa đây?"

"Con đừng lo. Hăy ghi nhớ lời thầy nói đây: mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp trở lại."

Chàng thanh niên lóe lên một tia hy vọng trong ánh mắt: "Con sẽ giàu có trở lại ư?”

“Không phải. Con sẽ quen sống cô đơn và không một đồng xu dính túi."


THỰC DỤNG
Nữ đệ tử chuẩn bị tiệc cưới, tuyên bố là do ḷng yêu thương kẻ nghèo, chị đă thuyết phục gia đ́nh đi ngược lại tục lệ bằng cách sắp xếp những khách nghèo hèn ngồi ở bàn đầu, c̣n những khách quyền quí ngồi ở cửa ra vào.

Chị nh́n vào mắt Minh Sư, chờ đợi ngài tán thành.

Minh Sư suy nghĩ một lát rồi nói: "Con ơi, đó là điều rất đáng tiếc. Đám cưới ấy không làm ai hài ḷng hết. Gia đ́nh con sẽ khó xử. Khách quyền quí sẽ bị xúc phạm và khách nghèo hèn sẽ đói meo, v́ khi phải ngồi bàn đầu th́ họ e dè nên không ăn uống no nê được."


NGU MUỘI
Đệ tử trẻ tuổi là một thần đồng đến nỗi học giả khắp nơi t́m đến tham vấn và rất ngạc nhiên trước sự hiểu biết của anh ta.

Khi vị Tổng Đốc sở tại muốn t́m một người cố vấn, ông đă đến gặp Minh Sư và hỏi: "Xin ngài nói cho tôi biết có đúng là cậu thanh niên đó đă biết nhiều điều như người ta đồn đăi?"

Minh Sư gượng gạo trả lời: "Thật t́nh mà nói, người thanh-niên đó đă đọc nhiều đến nỗi tôi không hiểu làm sao cậu ta có thể t́m ra th́ giờ để biết được một điều ǵ."


HUYỀN THOẠI
Minh Sư truyền đạt giáo huấn của ngài qua những mẩu chuyện hay dụ ngôn mà đệ tử lănh hội một cách thích thú hay đôi khi bực dọc v́ họ mong ước được nghe những diễn từ sâu sắc hơn.

Minh Sư vẫn thản nhiên. Đối với những phản kháng của đệ tử, ngài chỉ trả lời như sau: “Các con thân mến, các con chưa bao giờ hiểu rằng khoảng cách ngắn nhất giữa con người và Chân Lư là một mẩu chuyện.”

Lần khác ngài nói: “Các con đừng xem thường những mẩu chuyện. Chính nhờ cây nến một xu mà người ta t́m được đồng tiền bằng vàng; xuyên qua những câu chuyện tầm thường, người ta khám phá được những chân lư sâu sắc độc đáo.”


HẠNH PHÚC
“Con rất cần đến sự giúp đỡ của thầy - nếu không, con sẽ quẫn trí luôn. Chúng con ở trong một căn pḥng độc nhất, gồm có vợ chồng, con cái, và dâu rể! Do đó chúng con luôn bị căng thẳng thần kinh, la hét căi cọ nhau om ṣm. Căn nhà thật là chốn địa ngục."

Minh Sư đáp một cách trịnh trọng: "Con có hứa là làm bất cứ những ǵ thầy dạy bảo không?”

“Con xin thề là sẽ làm bất cứ điều ǵ.”

“Được rồi. Con có bao nhiêu gia súc?”

“Một con ḅ cái, một con dê và sáu con gà.”

“Con hăy đem hết các con vật đó vào trong căn pḥng của con. Rồi con hăy trở lại sau một tuần lễ."

Đệ tử kinh hoàng. Nhưng đă trót hứa vâng lời. Do đó, anh ta đă mang các gia súc vào nhà. Một tuần lễ sau anh ta trở lại, gương mặt rầu rĩ thảm năo và nói: "Con bị thần kinh căng thẳng đến tột độ. Nào là nhơ uế! Hôi hám! Ồn ào! Tất cả chúng con sắp sửa hóa điên mất!"

Minh Sư truyền dạy: "Con hăy trở về và đem hết súc vật ra ngoài."

Anh ta chạy một mạch về nhà. Và hôm sau, anh ta trở lại, ánh mắt rực sáng niềm vui: "Đời êm đẹp làm sao! Các gia súc đă đi khỏi. Căn pḥng là một thiên đường: Yên tĩnh làm sao! Sạch sẽ làm sao! Và khoảng khoát làm sao!"


THIỀN ĐỊNH
Một đệ tử nằm ngủ và mơ thấy ḿnh vào Thiên Đường. Rất đỗi ngạc nhiên, anh ta thấy Minh Sư và các đệ tử khác cũng đang ngồi ở đó, đắm ḿnh trong thiền định.

Anh la lên: "Đó là phần thưởng trên nước Thiên Đường hay sao? Lạ nhỉ! Đúng là điều mà người ta đă làm ở trên mặt đất!"

Anh nghe một tiếng la lớn: "Đồ ngu! Con tưởng những người thiền định đó đang ở trên Thiên Đường sao? Hoàn toàn ngược lại - Thiền Đường ở trong tâm của họ."


THỰC TẾ
Một người mê cờ bạc, ngày kia nói với Minh Sư: "Hôm qua người ta bắt gặp con chơi cờ gian bạc lận nên những người chung ṣng đă cho con một trận nên thân và họ đă liệng con qua cửa sổ. Thầy thấy con phải làm ǵ đây?"

Minh Sư nh́n thẳng vào mắt anh ta rồi nói: "Nếu tôi ở vào trường hợp của anh, từ rày về sau, tôi sẽ chơi bài ở tầng trệt."

Các đệ tử giật ḿnh nên hỏi: "Sao thầy không khuyên bảo anh ta đừng chơi bài nữa?"

Minh Sư trả lời một cách ngắn gọn và đầy ư nghĩa như sau: "Bởi v́ thầy biết có khuyên như thế cũng chỉ bằng thừa mà thôi."


TIN ĐỒN
Đệ tử nóng ḷng muốn thuật lại Minh Sư tiếng đồn nghe ngóng ngoài chợ.

Minh Sư nói: "Hăy thư thả. Con định thuật lại những ǵ? Chuyện có thực không?”

“Con không tin như thế.”

“Chuyện hữu ích không?”

“Dạ không.”

“Chuyện vui không?”

“Dạ không.”

“Vậy tại sao chúng ta phải nghe những chuyện đó."


THOẢI MÁI TÂM LINH
Minh Sư thường nói rằng không một từ ngữ nào là thô tục nếu chúng được sử dụng trong một ngữ cảnh thích hợp.

Khi người ta nói cho ngài hay là một đệ tử có thói quen hay thề thốt, ngài đă đưa ra nhận xét như sau: "Mọi người thừa biết rằng những lời thề thốt sẽ mang lại sự thoải mái tinh thần khi nào kinh nguyện không đem đến được."


CHUYỆN TẦM PHÀO
Một đệ tử thú nhận có tật xấu thích ngồi lê đôi mách.

Bằng một giọng ranh mănh, Minh Sư đáp: "Lặp đi lặp lại những chuyện tầm phào th́ không đến nỗi tệ nếu con không thêm thắt vào đấy.”


NÁO ĐỘNG
Các đệ tử không ngừng xin Minh-Sư ban bố những lời minh triết; ngài phán bảo họ: "Minh triết không được biểu thị bằng lời nói. Minh triết được biểu lộ bằng việc làm."

Nhưng khi thấy đệ tử lăn xả vào hành động, Minh Sư cười thoải mái và nói: "Đó không phải là hành động mà là náo động."


TÙ NGỤC
Minh-Sư nói với đệ tử: "Con quá tự hào về trí thông minh của con. Con chẳng khác nào một tù nhân hănh diện về chiều rộng của xà lim nhốt ḿnh.”
Top
Phuc
Posted: Sep 17 2009, 08:41 AM


Advanced Member


Group: Admin
Posts: 623
Member No.: 1
Joined: 7-February 08



PHẦN HAI

CĂN TÍNH

“Người ta t́m kiếm sự hợp nhất với Thượng Đế như thế nào?”

"Con càng khổ công t́m kiếm bao nhiêu th́ con càng tạo ra khoảng cách giữa Chúa và con bấy nhiêu.”

“Vậy người ta nên làm ǵ đối với khoảng cách đó?”

“Con phải hiểu rằng khoảng cách đó không có.”

“Điều đó có nghĩa là Chúa và con chỉ là một ư?”

“Không phải một, cũng không phải hai.”

“Làm sao có thể như thế được?”

“Mặt trời và ánh sáng mặt trời, đại-dương và những đợt sóng của đại-dương, ca-sĩ và bài ca - không phải một. Cũng không phải hai."


PHÂN BIỆT
Người bị t́nh phụ nói: "Con bị phỏng tay một lần. Con sẽ không bao giờ si t́nh nữa."

Minh Sư đáp: "Con chẳng khác nào con mèo bị phỏng v́ ngồi ở trên ḷ lửa, rồi từ chối sẽ không bao giờ ngồi xuống nữa."


MÁY MÓC
Ngày kia, Minh Sư hỏi đệ tử: "Điều nào quan-trọng hơn: minh triết hay hành động?"

Các đệ tử đều nhất trí trả lời: "Hành động dĩ nhiên rồi. Có ích lợi ǵ nếu sự minh triết không được thể hiện bằng hành động?"

Minh Sư đáp: "Và hành động có ích lợi ǵ nếu phát xuất từ một quả tim không thức giác?"


TÔN KÍNH
Đối với một đệ tử tỏ ra tôn kính một cách thái quá, Minh Sư bảo: "Ánh sáng phản chiếu trên tường. Tại sao phải tôn kính bức tường? Con nên chú tâm vào ánh sáng th́ hơn."


TRÁNH NÉ
Một du khách xem xét chân dung các vị Minh Sư quá cố ở trong đền thờ và nói: "C̣n có những Minh Sư nào ở trên đời này nữa không?"

Hướng dẫn viên trả lời: "C̣n có một vị."

Du khách van nài được diện kiến vị Minh Sư đó và bắt đầu đặt câu hỏi: “Ngày nay người ta có thể t́m gặp những vị đại Minh-Sư ở đâu?"

Minh Sư la lên: "Này lữ khách!"

Du khách kính cẩn trả lời: "Thưa ngài!"

"ÔNG đang ở đâu vậy?"


SỐ PHẬN
Một bà than văn về số phận của ḿnh, Minh Sư bảo: "Chính bà làm nên số phận của bà."

"Nhưng chắc chắn không phải tôi chịu trách nhiệm việc tôi sinh ra làm đàn bà?"

"Sinh ra làm đàn bà không phải là số phận. Đó là định mệnh. Số phận là cách thức mà bà chấp nhận nữ tính của ḿnh và là điều mà bà làm nên với cái nữ tính ấy."


TÁI SINH
Minh Sư bảo: "Hăy đoạn tuyệt với quá khứ và con sẽ giác ngộ."

“Con đang thực hiện điều đó từng giai đoạn một"

"Sự tăng trưởng đạt được qua từng giai đoạn. Giác ngộ th́ nhất thời."

Về sau, Minh Sư nói: "Hăy nhảy vọt! Con không thể vượt qua cái hố bằng những bước nho nhỏ được."


MƠ MỘNG
“Chừng nào con Giác Ngộ?”

Minh Sư trả lời: "Khi con thấy được.”

“Thấy được ǵ?”

“Thấy cây cối, bông hoa và trăng sao.”

“Nhưng con thấy các thứ đó mỗi ngày.”

“Không, những ǵ con thấy là những cây cối bằng giấy, bông hoa bằng giấy, và trăng sao bằng giấy. Bởi v́ con không sống trong thực tại mà sống trong ngôn ngữ và tư duy của con mà thôi."

Và v́ cẩn trọng, Minh Sư dịu dàng nói thêm: "Khổ nỗi, con sống một cuộc sống bằng giấy và con sẽ chết một cái chết bằng giấy."


BIẾN ĐỔI
Một đệ tử không ngừng than phiền những người chung quanh; Minh Sư phán bảo anh ta: "Nếu con muốn được yên tĩnh, con phải lo thay đổi chính con, chứ không phải thay đổi người khác. Bao bọc chân ḿnh bằng đôi hài th́ dễ hơn là lót thảm khắp cùng mặt đất."


PHẢN ỨNG
Người ta hỏi Minh Sư dựa trên tiêu chuẩn nào để chọn lựa đệ tử.

Ngài bảo: "Nhất cử nhất động, tôi đều thực thi trong sự phục tùng khiêm tốn. Do đó, những người tỏ ra cao ngạo trước sự khiêm tốn của tôi, tôi chối từ ngay. Đối với những người quá tôn kính tôi v́ tôi có thái độ khiêm tốn, th́ tôi cũng từ chối nhanh như thế.”


TRIẾT LƯ
Trước khi xin làm đệ tử, thỉnh sinh muốn Minh Sư xác quyết đôi điều.

“Thầy có thể dạy bảo con về mục đích của nhân sinh không?"

“Thầy không thể.”

“Hay ít ra, thầy có thể dạy con về ư nghĩa cuộc đời chứ?”

“Thầy không thể.’

“Thầy có thể cắt nghĩa cho con bản chất sự chết và sự sống ở đời sau không?”

“Thầy không thể."

Khách hành hương ra về, ḷng đầy khinh miệt. Đệ tử chán nản v́ Minh Sư đă để lộ sự kém cỏi của ḿnh.

Bằng một giọng dịu dàng, Minh-Sư giải thích như sau: "T́m hiểu bản chất và ư-nghĩa cuộc sống để làm ǵ, nếu các con không bao giờ cảm nếm cuộc sống? Thầy mong muốn các con nên thưởng thức mẩu bánh của ḿnh hơn là nói dông nói dài về cái bánh ấy."


LÀM ĐỆ TỬ
Một khách hành hương muốn trở thành đệ tư,û Minh Sư nói với ông: "Bạn có thể sống với tôi, nhưng bạn đừng trở thành người theo tôi.”

“Như vậy, con sẽ theo ai?”

“Không theo ai hết. Ngày nào bạn theo một ai đó th́ bạn hết theo Chân-Lư."


MÙ QUÁNG

“Con có thể trở thành đệ tử của thầy không?”

"Con chỉ là đệ tử v́ mắt con nhắm nghiền lại. Ngày nào mắt con mở ra, con sẽ thấy rằng không có ǵ để con có thể học hỏi với thầy hay với bất cứ ai.”

“Như vậy Minh Sư để làm ǵ?”

“Để cho con thấy rằng không cần phải có Minh Sư."


TRUNG GIAN
Một khách hành hương hỏi một đệ tử: "Tại sao bạn cần tới Minh Sư?"

Đệ tử trả lời: "Để được đun nóng, nước cần tới một cái ấm để làm trung gian giữa nó với lửa."


SỐNG C̉N

Ngày nào cũng thế, đệ tử chỉ hỏi Minh Sư mỗi một câu: "Làm thế nào con gặp được Thượng Đế?"

Và ngày nào Minh Sư cũng trả lời một câu giống nhau, đầy bí ẩn: "Bằng sự ước muốn.”

“Nhưng con ao ước Thượng Đế hết tâm-hồn! Vậy tại sao con không gặp được Ngài?"

Ngày kia, có dịp Minh Sư cùng đệ tử đó đi tắm trong một ḍng sông. Ngài d́m đầu đệ tử xuống nước và cứ giữ như thế trong khi đệ tử đáng thương kia vùng vẫy một cách tuyệt vọng để cố thoát thân.

Hôm sau, Minh Sư bắt đầu gợi chuyện: "Tại sao con cố vùng vẫy như thế khi thầy d́m đầu con xuống nước?”

“Bởi v́ con muốn hít thở không khí.”

“Khi con nhận lănh ơn khao khát hít thở Thượng Đế cũng như con khao khát hít thở không khí th́ con sẽ gặp gỡ Ngài."


LỆ THUỘC
Một đệ tử quá lệ thuộc vào sách vở, Minh Sư bảo anh:

"Một người đi chợ bị mất mảnh giấy ghi chép các món hàng phải mua. Nhưng khi kiếm lại được, anh ta rất đỗi vui mừng, vội vàng đọc đi đọc lại và bám vào đấy cho đến khi mua sắm xong - sau đó anh vứt đi như một mảnh giấy lộn vô giá trị."


TRỐN THOÁT
Minh Sư đă trở thành một huyền thoại trong khi c̣n sống. Tiếng đồn ngày kia Chúa hỏi ư kiến như sau: "Cha muốn chơi tṛ cút bắt với loài người. Cha đă hỏi các thiên sứ chỗ nào tốt nhất để ẩn trốn. Có thiên sứ nói ở dưới đáy đại dương. Thiên-sứ khác nói ở trên đỉnh núi cao. Thiên sứ khác lại nói ở mặt tối phía sau mặt trăng hay ở một hành tinh xa xôi nào đó. C̣n con, con đề nghị thế nào?"

Minh Sư thưa: "Xin Cha hăy ẩn núp trong tâm con người. Đó là nơi cuối cùng mà người ta nghĩ tới!"


BẤT BẠO ĐỘNG
Một con rắn độc ở trong làng đă cắn nhiều người đến nỗi ít ai dám mạo hiểm đi ra ngoài đồng.

Người ta nói rằng Minh Sư thánh thiện đến nỗi ngài đă chế ngự con rắn và khuyên bảo nó thực thi tinh thần bất bạo động.

Chẳng bao lâu, dân làng khám phá ra rằng con rắn đă trở thành vô hại. Họ bắt đầu ném đá và kéo đuôi nó.

Họ đánh đập con rắn một cách tồi tệ và một đêm kia nó đă ḅ vào nhà Minh Sư để ta thán. Ngài bảo nó: "Bạn ơi, bạn không làm cho dân làng sợ nữa, tội nghiệp thật!"

"Nhưng phải chăng chính ngài đă dạy tôi thực thi tinh thần bất bạo động?”

“Tôi bảo bạn đừng cắn - chứ không bảo bạn đừng rít lên."


ĐĂNG TRÍ
Các đệ tử bàn căi sôi nổi để xem công việc nào là khó khăn nhất:

Viết ra điều mà Chúa mạc khải là Thánh Kinh, hiểu những ǵ Chúa đă mạc khải trong Thánh Kinh hoặc giải nghĩa cho kẻ khác về Thánh Kinh sau khi ḿnh đă lănh hội được.

Khi được hỏi kiến, Minh Sư trả lời: "Thầy biết được một công việc khó khăn hơn bất cứ việc nào trong ba việc kể trên."

"Đó là ǵ?”

“Là cố gắng làm cho một đám ngu muội như các con nhận thức đúng thực tế."


HỒI HƯƠNG
Minh Sư bảo: "Có ba giai đoạn trong tiến tŕnh tu đức đối với mỗi người: giai đoạn thể chất, giai đoạn tâm linh và giai đoạn thần linh."

Các đệ tử nôn nóng hỏi: "Giai đoạn thể chất là ǵ?”

“Đó là giai-đoạn mà người ta thấy cây cối là cây cối và núi non là núi non.

“Giai đoạn tâm linh là ǵ?”

“Đó là khi người ta nh́n sự vật một cách thâm sâu hơn - và rồi người ta nhận thấy cây cối không c̣n là cây cối nữa và núi non không c̣n là núi non nữa.”

“Và giai đoạn thần linh là ǵ?"

Minh Sư cười sảng khoái trả lời: "À! Đó là Giác Ngộ, khi cây cối trở lại cây cối và núi non trở lại núi non."


CẰN CỖI
Minh Sư cho rằng những bài diễn văn uyên bác chẳng ích lợi ǵ. Ngài gọi đó là "Những viên ngọc quí của sự minh triết."

Các đệ tử hỏi: "Nếu những diễn từ đó là những viên ngọc quí, sao thầy tỏ vẻ khinh miệt như thế?"

Minh Sư trả lời: "Các con biết có viên ngọc quí nào từng mọc lên khi người ta ươm trồng chúng trong một cánh đồng không?"


THINH LẶNG
"Kiến thức và ḷng mộ đạo của các con th́ có ích lợi ǵ? Một con lừa có trở thành khôn ngoan chăng v́ sống ở trong thư viện? Hay một con chuột có đạt sự thánh thiện chăng v́ sống ở trong nhà thờ?”

"Vậy th́ chúng con cần phải có điều ǵ?”

“Một con tim.”

“Làm thế nào để có được?"

Minh Sư lặng thinh không nói. Ngài phải nói sao để họ không biến mọi sự thành một môn để học hoặc một đối tượng để thờ?


TỚI ĐÍCH
“Con đường đưa tới thức giác khó hay dễ?"

"Cũng không khó, cũng không dễ.”

“Tại sao vậy?”

“Tại v́ thức giác không thực hữu.”

“Vậy phải đi như thế nào để tới đích?”

“Không phải đi. Đó là một hành tŕnh không có khoảng cách. Hăy dừng bước và các con sẽ tới."


TIẾN HÓA
Ngày hôm sau Minh Sư bảo: "Trời hỡi! Đi th́ dễ hơn dừng lại."

Các đệ tử muốn biết tại sao.

“V́ ngày nào các con c̣n bước đi để đạt tới một mục đích, th́ các con c̣n có thể bám víu vào một ước mơ. Khi dừng lại, các con phải đối diện với thực tế."

Các đệ tử đâm ra hoang mang nên hỏi: "Làm thế nào các con có thể thay đổi được nếu không có mục tiêu hay những điều ước mơ?”

“Thay đổi thực sự là thay đổi mà không cần ư chí. Hăy đối diện với thực tế, rồi sự thay đổi không ư chí sẽ xảy ra."


VÔ Ư THỨC
“Con có thể t́m thấy Thượng Đế ở đâu ?"

"Ngài đang ở trước mặt con đây.”

“Vậy tại sao con không nh́n ra Ngài?”

“Tại sao người say rượu không thể nh́n ra ngôi nhà của ḿnh?"

Về sau, Minh Sư nói: "Con hăy t́m cho ra điều đă làm cho con say sưa. Muốn nh́n ra, các con phải điều độ hơn."


TRÁCH NHIỆM
Minh Sư đi chu du với một đệ tử. Tới gần làng, họ gặp phải ông Thống Đốc. Vị này tưởng nhầm hai thầy tṛ tới chúc mừng ông đến thăm làng nên tuyên bố: "Thật không cần thiết phải phiền quí vị đến đây để đón tiếp tôi."

Đệ tử trả lời: "Thưa ngài, ngài lầm rồi, chúng tôi đi chu du. Nhưng giả như chúng tôi có biết ngài đến thăm, chúng tôi sẵn sàng nhọc công hơn nữa để đến đón tiếp ngài."

Minh Sư không thốt lời ǵ. Chiều tối, ngài nói: "Có thật cần thiết để con nói ra là chúng ta đă không đến để chúc mừng ông thống-đốc? Con có nhận ra là ông ta cảm thấy ḿnh ngớ ngẩn như thế nào không?”

“Nhưng nếu chúng ta không nói lên sự thật, chẳng phải là chúng ta sẽ cảm thấy có lỗi v́ đă dối gạt ổng sao?”

“Chúng ta không hề dối gạt. Chính ông ta tự lừa dối ḿnh thôi."


VÔ THẦN
Các đệ tử rất vui mừng khi được Minh Sư cho biết là ngài mong muốn có được một chiếc áo mới cho ngày sinh nhật của ngài. Người ta đă mua vải tốt nhất. Ông thợ may trong làng đă đến lấy ni cho Minh Sư và hứa rằng, nếu Thượng Đế muốn, chiếc áo sẽ hoàn tất trong một tuần lễ.

Sau một tuần, một đệ tử được phái tới nhà ông thợ may trong khi Minh Sư đang hết sức mong đợi chiếc áo mới. Ông thợ may phân trần: "V́ có một chút trục trặc. Nhưng nếu Chúa muốn, chiếc áo sẽ hoàn tất ngày mai."

Hôm sau, ông thợ may lại phân bua: "Rất tiếc, chiếc áo chưa xong được. Xin vui ḷng trở lại ngày mai nữa và, nếu Chúa muốn, chiếc áo sẽ xong, chẳng chút sai chạy."

Hôm sau nữa, Minh Sư bảo đệ tử: "Con hăy hỏi ông ta phải mất hết bao lâu nếu ông để Chúa đứng ngoài công việc ấy?"


PHÓNG TÂM
“Tại sao mọi người ở đây đều hạnh phúc đến thế, chỉ trừ một ḿnh con thôi?"

Minh Sư trả lời: "Bởi v́ họ đă học cách thấy đâu đâu cũng đều thiện hảo và đẹp đẽ cả.”

“Tại sao con không thấy thiện hảo và tốt đẹp ở đâu hết?”

“Tại v́ con không thể nh́n thấy ở bên ngoài con điều mà con không thấy được ở bên trong con."


ƯU TIÊN
Theo một huyền thoại, Thượng Đế đă sai một Thiên Sứ đến với Minh Sư kèm theo sứ điệp như sau: "Con hăy xin sống tới một triệu năm và lời cầu xin đó sẽ được chấp nhận. Cho dẫu một triệu triệu năm cũng được. Vậy con muốn sống bao nhiêu năm?"

Minh Sư trả lời không chút do dự: "Tám chục năm."

Các đệ tử rầu rĩ: "Nhưng, thầy ôi, nếu thầy sống tới một triệu năm, thầy thử xem bao nhiêu thế hệ sẽ được hưởng lợi ích do sự minh triết của thầy.”

"Nếu thầy sống tới một triệu năm, người đời sẽ tha thiết muốn kéo dài đời sống hơn là trau dồi sự minh triết."


KHÔNG CẦN NỖ LỰC
Có một người do dự dấn thân vào việc thăng tiến tâm linh v́ sợ phải nỗ lực và từ bỏ; Minh Sư bảo người ấy:

"Phải cần đến bao nhiêu nỗ lực và từ bỏ để mở mắt ra mà nh́n thấy?"
Top
Phuc
Posted: Sep 22 2009, 10:05 AM


Advanced Member


Group: Admin
Posts: 623
Member No.: 1
Joined: 7-February 08



PHẦN BA

BUÔNG THẢ

“Con phải làm ǵ để được thức giác?"

"Không làm ǵ hết."

“Sao lại không?”

“Tại v́ không phải làm một điều ǵ mà người ta đạt tới thức giác. Thức giác xảy tới tự nhiên.”

“Vậy th́ không bao giờ có thể đạt tới thức giác?”

“Ồ! Có chứ.”

“Bằng cách nào?”

“Bằng vô vi.”

“Và người ta phải làm ǵ để đạt đến vô vi?

“Người ta phải làm ǵ để thiếp ngủ và để thức giấc?"


DIỄN ĐẠT
Một văn hào sưu tầm đạo giáo quan tâm đến những quan điểm của Minh Sư nên hỏi: “Người ta khám phá Thượng Đế như thế nào?”

Minh Sư trả lời sắc bén: “Qua việc làm con tim trắng trẻo bằng thiền quán, chứ không phải bôi đen những trang giấy bằng những diễn từ đạo giáo."

Và quay sang các đệ tử trí thức, Minh Sư nói thêm bằng giọng châm biếm: “Hoặc làm cho không khí trở nên dày đặc bởi những cuộc tranh luận uyên bác.”


KHÁM PHÁ
"Xin thầy giúp con t́m thấy Thượng Đế."

"Không ai có thể giúp con được.”

“Tại sao vậy?”

“Cũng một lư do là không ai có thể giúp cá biển khám phá ra đại dương."


ẨN DẬT
“Con sẽ giúp đỡ thế giới như thế nào?"

Minh Sư đáp: "Bằng cách t́m hiểu thế giới.”

“Và con sẽ t́m hiểu thế giới như thế nào?”

“Bằng cách xa lánh thế giới.”

“Như vậy con sẽ phục vụ nhân loại thế nào?”

“Bằng cách t́m hiểu chính con.”


TIẾP THU
“Con muốn học tập. Thầy sẽ chỉ dạy cho chúng con không?"

Minh Sư đáp: "Thầy không nghĩ rằng con biết cách học tập.”

“Có thể nào thầy chỉ dạy con cách học tập không?”

“Chúng con có thể học cách thức để cho thầy dạy không?"

Thấy những đệ tử hoang mang, về sau Minh-Sư nói thêm: "Chỉ có 'dạy' khi nào có 'học'. Chỉ có 'học' khi nào con 'dạy' một điều ǵ đó cho bản thân ḿnh.


HOÁN CẢI
Một nhóm đệ tử nóng ḷng đi hành hương, Minh Sư bảo họ: "Hăy mang quả mướp đắng này theo các con. Hăy nhớ nhúng nó vào những gịng sông thánh và mang nó vào mọi nơi linh thiêng."

Khi đệ tử trở về, trái mướp đắng được đem nấu chín và thở thành một món ăn nhiệm tích.

Sau khi nếm món ăn đó Minh Sư nói bằng một giọng ranh mănh: "Lạ thật, nước thánh và những đền đài linh thiêng không làm cho quả mướp đắng trở nên ngọt hơn!"


NHÂN QUẢ
Mọi người rất đỗi ngạc nhiên về ẩn dụ mang tính cách rất thời sự của Minh Sư: "Đời sống chẳng khác ǵ một chiếc xe hơi."

Các đệ tử đợi chờ trong thinh lặng v́ biết rằng trước sau ǵ rồi cũng được nghe lời giải thích:

Cuối cùng Minh Sư bảo: "Ồ, phải rồi. Người ta có thể dùng một chiếc xe hơi để vượt đèo cao."

Mọi người lại im lặng.

"Nhưng đa số người ta nằm trước xe hơi, tự ư để cho xe cán lên. Rồi họ đổ thừa cho chiếc xe hơi gây ra tai nạn."


CƯỠNG BÁCH
Đối với những người muốn trở thành đệ tử, Minh Sư đ̣i hỏi phải nghiêm túc trong mục đích của ḿnh.

Tuy nhiên, Minh Sư quở trách những đệ tử quá căng thẳng trong những nỗ lực tu đức. Thái độ ngài đề xướng là một sự nghiêm túc thoải mái hay một sự thoải mái nghiêm túc - cũng như thái độ của vận động viên trong trận đấu hay của kịch sĩ trên sàn diễn.

Và cần phải rất là kiên nhẫn. Ngài nói: "Những bông hoa bị ép nở th́ mất đi hương thơm. Những hoa trái bị ép chín th́ mất đi vị ngọt."


TÍNH TOÁN
Minh Sư thường hay trêu những đệ tử suy nghĩ miên man trước khi quyết định.

Ngài nói thế này: "Những ai suy nghĩ cho đến độ chín muồi trước khi bước tới một bước th́ sẽ đứng măi trên một chân cho đến suốt đời."


CẢI CÁCH
Tu viện có những luật lệ, nhưng Minh Sư luôn luôn cảnh cáo đệ tử về sự câu thúc của luật lệ.

Ngài thường bảo: "Đức vâng lời giúp ta giữ luật. T́nh yêu giúp ta biết rơ lúc nào phải phá luật."


BẮT CHƯỚC
Sau khi đạt ngộ, Minh Sư bắt đầu sống giản dị, v́ ngài nhận thấy sống đơn giản thích hợp với sở thích của ḿnh.

Minh Sư cảm thấy buồn cười khi biết đệ tử bắt đầu sống giản dị v́ bắt chước ḿnh.

Ngài nói: "ích lợi ǵ đâu khi mô phỏng lối sống của thầy mà thiếu độâng cơ thúc đẩy như thầy. Hoặc chọn động cơ thúc đẩy của thầy mà thiếu cái quan điểm đă phát sinh ra động cơ đó?”

Các đệ tử được hiểu rơ hơn khi nghe ngài nói: "Một con dê mọc râu th́ có trở thành một Rab-bi được chăng?"


ĐƠN ĐỘC
Có một đệ tử lúc nào cũng t́m kiếm những giải đáp từ Minh Sư, ngài bảo anh: "Ở trong con có sẵn giải đáp cho mọi vấn nạn của ḿnh - con chỉ cần biết cách t́m ra giải đáp ấy thôi."

Và ngày kia, ngài tuyên-bố: "Ở trong thế giới tinh thần, con không thể bước đi nhờ vào ánh sáng của ngọn đèn người khác. Con muốn mượn cây đèn của thầy. Thầy thấy tốt hơn hết là dạy con cách tự làm lấy cây đèn cho chính con."


THIỂN CẬN
Minh Sư nói với một đệ tử sống trên mây: "Nếu con biến thầy thành một người có thẩm quyền đối với con, th́ con đă làm hại chính con, v́ con không nh́n xem mọi việc bằng chính đôi mắt của con."

Và nghĩ một chút, ngài nói nhỏ nhẹ: "Con cũng làm hại thầy nữa, v́ con không nh́n thầy đúng như con người thực của thầy."


KHIÊM TỐN
Một du khách tự cho ḿnh là người truy tầm Chân Lư, Minh Sư bảo ông: "Nếu bạn t́m kiếm Chân Lư, th́ bạn phải có một điều vượt lên trên hết mọi điều khác.”

"Tôi biết. Đó là ḷng say mê không thể cưỡng được đối với Chân-Lư.”

“Không phải đâu. Đó là thái độ sẵn sàng chấp nhận rằng bạn có thể sai lầm.”


TRẤN ÁP
Minh Sư đă hôn mê từ nhiều tuần lễ và ở trong t́nh trạng thập tử nhất sinh. Ngày kia, th́nh ĺnh mở mắt ra, ngài nhận thấy người đệ tử mà ngài quư mến đang ngồi bên cạnh.

Ngài hỏi nhỏ nhẹ: "Con không rời cạnh giường thầy chút nào phải không?”

"Thưa thầy, không. Con không thể nào rời được.”

“Tại sao vậy?”

“V́ thầy là ánh sáng đời con."

Minh Sư thở dài năo nuột: "Con ơi, có phải thầy làm lóe mắt con rồi không, nên con đành không nhận ra ánh sáng ở trong con?"


PHÁT TRIỂN
Minh Sư ngồi say mê chăm chú khi một kinh tế gia nổi tiếng cắt nghĩa kế hoạch phát triển của ḿnh.

Ngài hỏi: "Trong một lư thuyết kinh tế, xem sự phát triển là điều duy nhất đáng quan tâm có nên chăng?"

“Vâng, mọi phát triển tự bản chất là tốt rồi."

Minh Sư nói: "Chẳng phải đó cũng là cách suy nghĩ của tế bào ung thư sao?”


CHẤP NHẬN
“Làm thế nào để tôi có thể trở thành một vĩ nhân như thầy."

Minh Sư đáp: "Tại sao phải trở thành một vĩ nhân? Thành nhân đă là một kỳ công vĩ đại rồi!"


BẠO LỰC
Minh Sư luôn giảng dạy rằng mặc cảm tội lỗi là một cảm xúc không lành mạnh và người ta nên xa lánh như ma quỉ vậy - mọi mặc cảm tội lỗi.

Ngày kia một đệ tử hỏi: "Nhưng người ta phải chê ghét tội lỗi của ḿnh chứ?"

"Khi con có mặc cảm tội lỗi th́ điều con ghét không phải là tội lỗi mà chính là bản thân ḿnh.”


KHÔNG THÍCH ĐÁNG
Trong buổi thảo luận công khai hôm đó, mọi câu hỏi đều quay chung quanh đời sống sau khi chết.

Minh Sư chỉ cười và không trả lời bất cứ câu hỏi nào.

Các đệ tử hỏi cho biết tại sao Minh Sư đă tránh né, về sau ngài đáp cho họ: "Các con có nhận thấy chăng chính những người không biết phải sống đời sống này như thế nào mới khao-khát một đời sống khác, một đời sống vĩnh cửu?”

Một đệ-tử khẩn-khoản hỏi: "Nhưng có hay không có sự sống sau khi chết?"

Minh-Sư trả lời cách bí ẩn: "Có sự sống trước khi chết không? Đó mới là vấn đề!"


THÁCH ĐỐ
Một đệ tử thích dễ dăi, than phiền là không bao-giờ cảm nhận được sự thanh tịnh mà Minh Sư hằng khuyến khích.

Ngài giảng giải: "Sự thanh tịnh chỉ đến với người hoạt động mà thôi."


Ư THỨC HỆ
Một nhóm người tranh đấu chính trị cố tŕnh bày cho Minh Sư cách thức mà ư thức hệ của họ có thể thay đổi bộ mặt thế giới.

Minh Sư chăm chú lắng nghe.

Ngày hôm sau ngài nói: "Một ư thức hệ tốt hay xấu cũng tùy thuộc những người sử dụng nữa. Nếu một triệu con chó sói tụ tập lại để tranh đấu cho công lư th́ có phải v́ thế mà chúng không c̣n là một triệu con chó sói nữa chăng?"


LUÂN LƯ
Các đệ tử thường mải mê về những câu hỏi đúng hay sai. Đôi khi câu giải đáp khá minh bạch. Đôi khi rất là vu vơ.

Nếu Minh Sư t́nh cờ có mặt trong các buổi thảo luận đó, ngài không can dự vào.

Ngày kia người ta hỏi ngài câu này: "Giết kẻ t́m cách giết ḿnh; điều đó đúng hay sai?”

Minh-Sư đáp: "Làm sao thầy biết được."

Các đệ tử sửng sốt trả lời: "Vậy làm thế nào để phân biệt đúng hay sai?"

Minh Sư nói: "Bao lâu các con c̣n sống, hăy giết chết cái tôi của ḿnh, cho nó chết thật. Rồi hăy hành động như các con muốn và hành động các con sẽ đúng."


TƯỞNG TƯỢNG
“Kẻ thù lớn nhất của thức giác là ǵ?"

"Là sự sợ hăi.”

“Và sự sợ hăi do đâu mà đến?”

“Do ảo tưởng.”

“Và ảo tưởng là ǵ?”

“Là tưởng rằng những bông hoa quanh ḿnh là những con rắn độc.”

“Làm thế nào để con có thể đạt được giác thức?”

“Con hăy mở mắt để thấy.”

“Thấy ǵ?”

“Thấy rằng không có con rắn độc nào ở chung quanh con."


ĐIỀU KHIỂN TỪ XA
Đối với một đệ tử nhút nhát muốn trở nên tự tin, Minh Sư bảo: "Con t́m điều xác quyết trong ánh mắt kẻ khác và con nghĩ đó là sự tự tin."

“Vậy th́ con không nên xem trọng ư kiến của kẻ khác ư?”

‘Ngược lại là khác. Con hăy xem trọng mọi điều kẻ khác nói, nhưng đừng để ư kiến họ khống chế con.”

“Làm thế nào để đập tan sự khống chế đó?”

“Làm thế nào để người ta đập tan một ảo tưởng?"


ĐẦU TƯ
“Làm thế nào để con có thể thoát khỏi sự sợ hăi?"

"Làm thế nào để bạn thoát khỏi cái mà bạn đang bám vào?”

“Thầy muốn ám chỉ là con đang bám vào những sự sợ hăi của con? Con không thể đồng ư điều đó."

“Bạn hăy xét xem sự sợ hăi đang che chở bạn điều ǵ và bạn sẽ đồng ư! Rồi bạn sẽ thấy sự điên rồ của ḿnh."


NHẬN THỨC
“Sự cứu rỗi đạt được nhờ hành động hay nhờ thiền quán?"

"Không nhờ hành động cũng như thiền quán. Sự cứu rỗi đạt được khi người ta thấy.”

“Thấy ǵ?”

“Thấy rằng cái kiềng bằng vàng mà bạn mong có được th́ đang tṛng vào cổ của bạn. Thấy rằng con rắn mà bạn khiếp sợ chỉ là một khúc nhợ kéo lê lết trên mặt đất."


MỘNG DU
Minh Sư cởi mở khiến đệ tử bạo dạn hỏi: “Xin nói cho chúng con biết thầy đạt được điều ǵ khi Giác Ngộ. Thầy đă đạt tới thiên tính chưa?”

"Chưa.”

“Thầy đă trở thành một vị thánh chưa?”

“Chưa.”

“Vậy thầy đă đạt được điều ǵ?”

“Một người thức giác."


BUÔNG BỎ
Các đệ tử ṭ ṃ muốn biết tại sao Minh Sư sống rất đạm-bạc nhưng không bao giờ kết án những môn đồ giàu có.

Ngày kia ngài nói: "Thật là hiếm-hoi, nhưng không phải là không có, một người vừa giàu có vừa thánh thiện."

“Như thế nào?”

“Khi tiền tài ảnh hưởng trên con tim người ấy giống như bóng tre ngả xuống sân."

Đệ tử quay lại để nh́n bóng tre quét mặt sân mà không lay động một hạt bụi nào.


PHÂN BIỆT
Minh Sư cùng vài đệ tử dạo chơi dọc theo bờ sông.

Ngài nói: "Các con hăy xem, cá tung tăng lội bằng thích. Chúng khoái trá thật.”

Có người khách lạ nghe trộm như thế liền nói: "Làm sao ngài biết cá khoái trá - ngài có phải là cá đâu?"

Các đệ tử kinh ngạc v́ sự hỗn xược đó. Minh Sư mỉm cười về điều mà ngài nhận ra là thái độ vô uư trong vấn đề học hỏi .

Ngài đáp trả cách nhă nhặn: "C̣n bạn, làm sao bạn biết tôi không phải là cá - bạn có phải là tôi đâu?"

Các đệ tử cười khoái trá, cho đó là một câu trả đũa đích đáng. Riêng người khách lạ cảm thấy bàng hoàng v́ những lời nói thâm thúy đó.

Ông ta suy nghĩ suốt ngày rồi t́m tới tu viện và nói: "Có lẽ ngài không khác loài cá như tôi đă tưởng. Và tôi cũng không khác ngài."


SÁNG TẠO
Người ta biết Minh Sư đứng về phía cách mạng, bất chấp việc làm phật ư chính quyền.

Khi được hỏi lư do tại sao chính ngài lại từ chối tham gia tích cực công việc cách mạng xă hội, Minh Sư trả lời bằng câu ngạn ngữ đầy bí ẩn sau đây:

"Ta ngồi yên

Ta vô vi

Xuân vẫn đến

Cỏ vẫn mọc. »
Top
InvisionFree - Free Forum Hosting
Free Forums with no limits on posts or members.
Learn More · Sign-up for Free

Topic Options


Đă được bảo vệ và Theo dơi chống sao chép bởi DCMA @ Cảnh báo : Nội dung của forum "Một Ṿng Tṛn" đă được bảo vệ bản quyền. Không được sao chép.
Hosted for free by InvisionFree* (Terms of Use: Updated 2/10/2010) | Powered by Invision Power Board v1.3 Final © 2003 IPS, Inc.
Archive