Xưa kia trên cơi Thiên Đường
Có bà chúa Ngọc Nương Nương dịu hiền
Trông coi cả đám nữ tiên
Dạy răn thiên đạo, khỏi phiền v́ yêu.
Hay đâu có một buổi chiều
Có nàng tiên nữ ra điều ủ ê
Nàng rằng: Không có tên hề
Ngày dài đâu thể dễ bề qua nhanh
Nương nương mới phán lời rằng
Để ta hoá phép một thằng ra chơi
Truyền sai bắt một con dơi
Nhổ lông, vặt cánh, đem phơi bảy ngày
Ngổ ngang bứng sẵn một cây
Rượu bia cứ thế cả khay đổ vào
Cà phê, cà pháo, tầm phào
Tai trâu, tai nghé, đem xào bỏ vô
Thêm luôn một tô óc ḅ
Chín mười lưỡi rắn, hai gị chân heo
Thêm ba bốn kư đỉa đeo
Nửa cân nham nhở, vài keo tục tằn
Nương Nương ưng ư bảo rằng
Từ đây đă có một thằng Ađam !
Đạp văng xuống cơi trần gian
Cơi trần từ đó lại càng thảm thương